English Page

Some poems by Nguyễn Thị Thùy Linh

Thursday, 05/12/2019 11:10
 

1. Beauty of the motionless

Sometimes you are silent

So long

In the deepest bottom

Ocean of the non-verbal expressions

 

You are a dark red coral

Beside a radiant pearl-oyster

Not touch to each other

Silent forever

Not care about the high-up rising of waves

Dipping the body and soul

Into the absolutely pure private space

The bottomless deep layer

 

Not know also

On the head,

Where the ground opens its mouth

The blue jay

Hidden your language

Underneath her lily-white breast

Then pouring it into the newborn-crystallized snow flower

In the most silence of dawn.

 

Vẻ đẹp không chuyển động

 

Đôi khi bạn im lặng

Quá lâu

Dưới hầm tuyệt sâu

Đại dương của những biểu hiện không lời

 

Bạn bông san hô đỏ sậm

Cạnh con trai ngậm ngọc phát quang

Chẳng chạm tới nhau

Lặng im muôn thuở

Mặc nước cuộn dâng

Nhúng trọn thân thể và linh hồn

Xuống không gian riêng rỗng suốt

Không đáy tầng sâu

 

Cũng chẳng hề biết

Trên đầu,

Nơi mặt đất mở miệng

Con chim giẻ cùi lam

Giấu ngôn ngữ của bạn

Dưới cái ức trắng bông của nó

Rồi rũ xuống nhành tuyết mới kết tinh

Giữa buổi sớm mai tuyệt lặng.

 

2. The Drifting musical notes

 

Silver night

Both of ants

Touch to each other on the stretching wire

Such gentle my breath

Beard of ants are vibrating

 

Who painting

The dark-inked lake surface

Moonlight sparkling on lotus leaf border

Frog sleeps with his one eye

Dewdrops are still on cheeks of a little bird

 

The rest notes in my mind

Flying down this painting

Five beats, ten beats, numberless of beats...

Nature picture is harmonious as a no-word sutra

I recite my name, my hair, my body...

Dropping my tears on millions

of my living beings that are appearing

We are used to be of each other, in each other,

borrowed each other in many lives

Used to be extremely sorrow and happy

I linked to me into long series

Colors of skin and blood of universe

Incubated in bubbles of time

Have never been born and never been disappeared

 

I am precisely universe

Universe covers me

I cover universe

Universe not outside me.

Nốt nhạc trôi lăn

 

Đêm bàng bạc

Hai con kiến

Chạm nhau trên dây căng

Hơi thở tôi nhẹ thế

Sợi râu kiến rung rung

 

Tay ai vẽ

Mặt hồ sánh mực

Viền lá sen trăng sáng

Ếch ngủ bằng một mắt

Hạt sương còn dính trên má chim khuyên

 

Nốt lặng trong tôi

Tràn xuống bức tranh này

Năm phách, mười phách, vô lượng phách...

Thiên nhiên đang hợp hòa thành bản kinh vô tự

Tôi tụng tên tôi, mái tóc, thịt da...

Nhỏ nước mắt lên vạn chúng sinh tôi đang hiện ra

Đã là nhau, ở trong nhau, mượn nhau muôn trùng kiếp

Đã khổ đau và tận cùng hạnh phúc

Tôi nối tiếp tôi chuỗi dài

Những màu da và máu xương vũ trụ

Ủ trong bong bóng thời gian

Chưa từng sinh ra và chưa từng biến mất

 

Tôi chính là vạn vật

Vạn vật trùm lên tôi

Tôi bao trùm vạn vật

Vạn vật chẳng ngoài tôi.

 

3. The Ladder

There is a ladder between reality and dreaming

We slowly go up and down together

This dating place

Your hands are windy

Hugging me so my body as a tree shakes and rustles

Making fire on our lips

Please oscillate as towards swirling ladder pillars

Both of us transform into a small house with autumn leaves

Our eyes are the doorways gently closed

Among halfway of space and time’s fiction

No one finds out, no one knocks our door, or calls our name

Belly of darkness is glowing in warm ash

The flowers are bobbing gracefully behind the curtain

The aroma rises up, the sound purifies

Pieces of color mix into colorless

Rain falls on the leaking roof

Leaves scattered fly the white tree

The small universe we assembled

So joyful and tottering!

 

Walking out of the last ladder’s step

The confused eyes bewilderedly wide-open

We both let go of the miracle...

To hide ourselves among normal life as strangers,

Your lips as fluttering butterfly’s wings fly away.

 

 

Bậc thang

Có một thang nối giữa thực tại và mộng mị

Mình chầm chậm lên xuống dạo chơi

Nơi hẹn này

Bàn tay anh nhiều gió

Nắm lấy em cây rung xào xạc

Đốt lửa môi

Hãy nghiêng người theo trụ thang cuộn xoáy

Mình cùng hóa thành ngôi nhà nhỏ có lá mùa thu

Đôi mắt ta những ô cửa dịu dàng khép lại

Giữa lưng chừng thời gian và không gian viễn tưởng

Chẳng ai tìm thấy, chẳng ai gõ cửa, gọi tên

Lòng bóng tối đang hừng lên tro ấm

Những bông hoa nhún nhẹ sau rèm

Hương dâng cao, âm trong veo

Những mảng màu trộn mãi thành vô sắc

Mưa rào rạt rơi mái hở dột

Lá ào ạt bay cây trắng muốt

Tiểu vũ trụ ta vội vàng ghép lại

hân hoan và chông chênh quá đỗi!

 

Ra khỏi nấc thang cuối

Những con mắt rối bời mở to ngơ ngác

Buông tay màu nhiệm...

Lại ẩn vào giữa đời thường xa lạ, ngược nhau

Đôi môi anh cánh bướm dập dờn bay mất.

 

Translated from Vietnamese into English by Nguyễn Thị Thùy Linh

Edited by Gjekë Marinaj

 

 

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)