VNQĐ giới thiệu: Thơ Tạ Anh Thư

Thứ Hai, 13/05/2019 05:20

TẠ ANH THƯ
Sinh năm: 1982
Quê: Bình Dương
Hiện là giảng viên ngữ văn,
trường Đại học Thủ Dầu Một
Tác phẩm đã xuất bản:
- Người lạ, Nxb Thanh niên, 2017
- Người có sẵn lòng mang vết thương, Nxb Văn hóa Văn nghệ, 2018
“Sáng tạo ra một tác phẩm chính là để lại dấu vết về sự tồn tại của mình trong cuộc đời này. Nhưng công việc để lại dấu vết đó cũng chỉ nên được hiểu giản dị như cách người nông dân trồng một cái cây, người thợ đẽo một khối đá, người dân chài để lại những vòng nước loang tròn sau khi quăng lưới... dù được biết đến hay không, thì dấu vết đó vẫn luôn hiện diện”.


Núi

Rờn rợn núi
cái lạnh xuyên qua lưỡi
rơi xuống lồng ngực đóng băng

Cô gái lạ xếp lại khăn
bình thản như trăm năm rồi
vẫn làm như thế

Mùa hè đã qua từ lâu
sao nắng vẫn vàng như nghệ

Tôi không biết
giữa mình và chiếc ghế
kẻ nào đã đợi
lâu hơn.

- Ảnh:

Ngủ mơ

Từ bông hoa cuối cùng còn sót lại trong khu rừng hôm qua
nở ra một người đàn bà
ngơ ngác

Người đàn bà mang khuôn mặt khác
những giấc mơ tôi mơ về nàng

Nàng dịu dàng
chạm vào vết thương tôi mang
bằng những ngón tay có màu bạch trà
những ngón tay hay là muôn cánh hoa
tôi cũng không biết nữa

Những cơn mưa
đã bỏ trốn từ thuở nào
tôi cũng không biết nữa
thánh thót chảy về

Nàng
nếu có là cơn ngủ mê
xin đừng bước đi nhanh quá
bởi một thân cây khô cằn đang mọc lá
hình tôi.

Về em

Một sớm mai
trên gương mặt em
không còn giọt mưa đêm
chỉ còn bồng bềnh biển cả
mình đã cùng nhau đi qua những tháng ngày
thiết tha và nhiều đau đớn
đủ cho một trời mây
đủ buông một vòng tay

Em không chắc về một kỉ nguyên ánh sáng
triệu năm sau
ta ở đâu
những thiên hà lóe lên rồi chợt tắt
có soi được cho một hạt bụi
đường về

Kìa, giọt sương còn vướng vào trong mắt
hát nghêu ngao như một con mèo chán chường đi hoang
chẳng có con rắn nào trong vườn địa đàng
mà quyến rũ

Giữa đêm và mù sương
con tàu đâu biết dừng chân trú.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)