Yên Tử
Dưới chân núi
trên non cao
thấp thoáng hồn thiêng Yên Tử
trong gió trúc lao xao
nghe bước Người nhè nhẹ
Đêm qua trăng
hoa mộc thơm dịu ngọt trước sân chùa
đêm qua sương
Phật hoàng làm thơ khi mùa trút lá
Đại Việt giang sơn bao phen đuổi giặc
núi non tự mình mang hình dáng gươm cung
một vầng khuya vằng vặc
toả xuống bài thơ Trăng
Thắp lên nén hương Bồng Am ngan ngát đất trời
nẻo lên mây, nẻo vào lòng tịnh tại
Yên Tử trập trùng, vời vợi
bóng trúc ngân xanh rợp mát rộng dài
Đạo trong đời, đời nương đạo thấu tỏ mấy trăm năm
lồng lộng đường vào cõi thiện
chỉ vậy thôi mà muôn vàn sâu lắng
ánh Trúc Lâm soi đến bao miền...
VNQD