Thơ của tác giả Nguyễn Minh Cường: "Trầm ngâm xuân"

Chủ Nhật, 26/01/2020 12:00

NGUYỄN MINH CƯỜNG
Trầm ngâm xuân


Nơi này vẫn nắng mặn chát
nắng như tỏa lên từ biển khơi
chỉ thấy xuân trong mắt lính xanh trời

Nơi này mặt đất không nở hoa
bàng vuông, phong ba vừa qua mùa gió
cành san hô trắng nằm trong cát vỡ
rưng rưng xuân trên tay người nâng lên

Rưng rưng xuân trong tim người nhớ đất liền
rưng rưng xuân gửi ra trên đầu con sóng nhỏ
rưng rưng xuân trong dòng tin nhắn điện thoại

Có hoa đào, hoa mai, giò lụa, bánh chưng
quà đất liền gửi ra chỉ thiếu mưa xuân

Ai đó vừa lăn trên cát trắng ngần
trắng như da thịt một người con gái

Ai đó lại lao mình xuống làn nước trong vắt
tưởng tượng một vòng ôm

Đàn hát xôn xao đón giao thừa
rộn rã, tươi vui suốt ba ngày tết
qua những giây phút bồi hồi
giờ trầm ngâm bên nhau làm nên mùa xuân thôi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)