Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Tư, 20/02/2019 00:09

NGUYỄN MINH CƯỜNG

Chiều cuối năm làng lụa

 

Những nếp nhà mặt phố

nổi nênh trên dập dìu tiếng cửi canh những xưởng dệt cơ giới

hồn người trăm năm làng lụa

dập dềnh dải đỏ, xanh dâng phơi bên đường chúng ta đi

 

Anh mê tỉnh con thoi xoay tròn khúc thời gian tơ rối

em bâng khuâng những dọc - ngang sợi mắc, sợi mành

mùa xuân là tấm lụa dở dang…

 

Đường phố chiều cuối năm mềm như chiếc khăn quàng

loa lóa sắc màu nhân thế

dệt bằng niềm vui, nỗi buồn

dệt bằng hiềm nghi phố thị

chỉ ngơ ngác đôi mình bay đến một mùa xuân trong veo rất xưa.

LÊ TUẤN LỘC

Mưa trong rừng đước Cà Mau

Mưa rất vội, mau mau còn tạnh

Để đước còn thi xanh với trời xanh

Đước cũng vội, nảy mầm chưa kịp rụng

Chồi non cho lá giữa không trung

 

Vừa chạm đất, chồi vội vàng mọc rễ

Lại mưa, lại bạc trắng trời

Nắng cũng vội, cho rễ chùm nhanh mọc

Thành rừng, mở đất Mũi Cà Mau

 

Nắng mưa vội vàng, chuyện thường ngày Đất Mũi

Hạt vội thành cây, cây vội thành rừng

Bao nhiêu cây thì thành rừng ngập mặn

Ta hỏi rừng, rừng lặng im xanh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)