Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thánh Ngã

Thứ Năm, 06/02/2020 14:25

NGUYỄN THÁNH NGÃ
Người má Bến Tre

Thân tặng nhà thơ Kim Ba


Con sáo qua sông Hàm Luông
Nhắc tôi về má
Người đàn bà với bàn chân Giao Chỉ
Mỗi bước đi khai quật lớp ngày trầm tích
Trong khu vườn nắng thấp cứa đầy vết bom

Tôi về gọi má Tư Bến Tre
Dò gậy trúc trên con đường ngoằn ngoèo hoa sơ ri hồng nhạt
Dẫn vào ngôi nhà nuôi lớn một nhà thơ
Nơi bông súng chỉ nở vào giấc mơ
Rồi héo úa cùng nỗi buồn thời đói khổ và chạy giặc
Như còn đó những vết lằn kí ức
Trong tiếng chim non vừa rớt xuống sau vườn

Má đón các con
Vẫn xoắn ống quần quá gối
Màu da sạm của một thời mưa nắng ngược xuôi
Đôi ngón lam lũ tõe ra
Như hai mũi thuyền xé bão
Đứng dậy làm người và cúi xuống non sông…

Thuở đạn bom nát tan gánh chữ
Nhưng chữ nhân đức không tan
Thơ Đồ Chiểu đã chảy trong máu bà dòng “tải đạo”
Má luôn dặn cháu con hãy làm hạt phù sa cho thân dừa
vươn lên trời cao rộng
Chín mươi tuổi vẫn thẳng lưng
Đôi vành tai rước lũ chim về làm tổ
Mắt tuy mờ nhưng sáng quắc niềm tin
Lòng như cơm dừa mang hồn Bến Tre mà ngọt
Miệng giấu nụ cười sau cây trái miền Tây...

Dù có lúc lãng đãng
Má hỏi các con là ai, đến từ đâu vậy
Rồi tự trả lời, à các chú là con tôi
Má ơi, má là cánh cò Vàm Hồ
Là nước Ba Lai chạm mặn
Là từng cù lao sóng cồn chở đầy mây trắng
Mây trắng là tâm hồn bà má phương Nam
Bàn chân như rễ dừa
Quấn lấy thế kỉ
Và mọc bằng bùn đất ca dao

Ôi thương quá Bến Tre!
Cho con ôm má như ngọn gió từ Tây Nguyên thổi xuống
Để ra về con nhớ hơi ấm của sông
Nơi những cù lao ngàn năm trôi dạt
Được bàn tay má ôm vào lòng và nuôi nấng hồn quê...

Trong vùng trí nhớ thâm nâu


Tháng mười
Treo trên dây đàn những nốt thâm nâu
Trầm loang phố cổ

Ngày chậm dần trong chiếc lá chưa rơi
Sẽ héo khô những dự tưởng
Ai búng lên trời âm thanh của cánh vạc
Lặng chùng âm vực khói sương

Tháng mười
Trăng ố như tờ thư cũ
Trong ngăn kéo vương mùi thuốc súng

Tờ thư như đám mây
Chữ viết như mưa giăng trong vùng trí nhớ
Hay nước mắt đẫm ướt bức tường người xưa
đã xây bằng tưởng tượng
Nắng bây giờ nắng lệch âm xưa

Anh ngồi nghe sông chảy vào đàn
Năm dòng kẻ kể về những đám lục bình trôi dạt
Về con xuồng gối đầu lên bến vắng tà dương

Ôi cung thương,
Cung thương đi xuyên qua những mái nhà quá khứ màu trắng
có ô cửa sổ và tiếng chim sẻ

Tháng mười,
Nỗi nhớ gõ xuống li cà phê
Khi đoàn tàu đi qua hú còi nhả những nốt móc đen
Móc vào mây trắng...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)