Chùm thơ của tác giả Nguyễn Khánh Duy

Thứ Năm, 19/12/2019 09:27

NGUYỄN KHÁNH DUY
Khúc nhớ


Em người đàn bà kinh kỳ
tựa cửa son nhìn ngắm
thấy gì chăng một thời biến động
thu vén nhớ nhung vào hành lí
một sớm lên đường
chia li ngày cũ nhoà sương

Rêu phong mặc lên kí ức tấm áo xanh xao
nở ra vài phím rơi mái dột
mưa đầu mùa
trăng soi chung bát nước
em nghiêng đầu điểm son
khoảng sân rực nồng hương phấn
mưa rụng tiếng tà dương
về gạch ấm

Em người đàn bà tri kỉ
trong vườn xanh
khỏa thân tắm
bốn bề trà tỏa hương lành
em nhắm mắt ngẩng lên
cùng đất trời trò chuyện
liếc nhìn tôi mà đã trói trăm năm vào nhung nhớ.

Mùa tàn


Mây mùa mây mùa
cành nhãn đã đơm bông
bọ xít sắp sửa giăng hương ngái
mái rêu cổ tự lẫn trong

Khói mùa khói mùa
sen cũng chừng ứa nụ
bụt vẫn tựa gối ngủ buồn
mấy vết chân còn dẫn đường về

Quê mùa quê mùa
chuyện xưa ai còn nhớ
chuyện mới mấy kẻ hay
lững thững ta níu

Tay mùa tay mùa
dắt ta qua chùa xiêu miếu đổ
vốc tro tàn bát vỡ
vén vun còn được

Mấy mùa
mấy mùa đây?

Đâu đó


Dưới ánh đèn vàng
tôi chăm chú ngắm nhìn buổi tối
giờ những linh hồn vì sao tụ hội
nhảy múa trên sân thượng
rồi bay lượn say sưa

Tôi còn ngồi đây chờ
dưới trời đêm
và biết mình có đó
chờ bạn
như chờ những cơn mưa

Và mưa rồi
trận mưa rào đầu mùa
làm phố đêm mềm nhũn
thành dòng êm chảy vào họng tôi
nụ hôn của những đêm lả bước

Tôi trôi về một vỉa hè nào đó
nghe điệu bossa nova
và một bài dân ca
quyện mùi bụi đường đêm nướng chín
dưỡng khí cho kẻ lang thang
xa nhà
mà mãi chẳng biết nhớ.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.