Chùm thơ của tác giả Lê Hào

Thứ Hai, 06/04/2020 10:11

LÊ HÀO
Gáo Giồng

Ai thành sen giữa chốn này
từ rừng tràm mà sinh sôi nảy nở
cò vạc, le le, cồng cộc, vịt trời
và em
và xóm giềng vườn tược
và Gáo Giồng?

Người bám sâu nhánh rễ
mọc lên tình người
dầm thẳng ngay mà chèo qua kênh rạch
cơm gạo huyết rồng nằm giữa lá sen non
cơm rưng rưng mà nhớ hồn thác cũ
vẹn nguyên những kí ức
thuở nào phù sa châu thổ

Người con gái ca lời vọng cổ
quấn lại chiếc khăn rằn
buộc tâm hồn những người đàn ông xứ này ở lại.

Đêm Lai Vung

Lững lờ xuồng trôi qua muôn ngả đời người
chim sáo Lai Vung gọi hoài mùa cũ
dòng kênh ôm ấp nỗi buồn
thành phù sa lắng đọng

Miệt vườn ngân lên tiếng đàn
thổn thức nỗi niềm Dạ cổ
vời vợi thanh âm
như nhắc ai, như ai nhắc cho mình
“xin đó đừng phụ nghĩa tào khang”

Lời xưa quyện với đất lành
hoa là tình cô phụ
vạc sành ru đêm
lời vang vang gõ nhịp
dập dồn kí ức ngàn năm...
“báu kiếm sắc phong lên đàng”
dòng nước mắt thương chồng
sen nở

Mùa sen thơm ngát bưng biền
những người đàn bà thui thủi
vượt cạn nhờ láng giềng
sinh ra đồng bằng châu thổ
khuất đi
hóa thân vào miệt vườn

Anh Năm bảo rằng miệt vườn có ở Lai Vung
từ thiên thu vạn cổ...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)