Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Tư, 04/03/2020 09:43

NGÔ THANH VÂN
Pleiku và em


Sót lại mùa cánh vàng thưa thớt
Rủ gió về đong đưa mầm xanh
Lá cũng đã vì hoa mà úa
Đài nâu trong nắng vẫn vươn cành

Tây Nguyên ngày gọi ngày thơm lựng
Một ban mai thanh khiết an lành
Chiều đủng đỉnh ong về đơm mật
Hoa vào đêm như nắng đợi sang canh

Mùa trong phố tưng bừng chiêng trống
Nối linh thiêng vào giữa đất trời
Pleiku và em và lễ hội
Rộn tiếng cười nghiêng ngả nhịp vui

Dâng một ché thơm lừng đồi núi
Cạn một cang ngây ngất men nồng
Rượu cần ủ lá rừng nước suối
Say một lần mà nhớ suốt trăm năm.

VŨ THỊ HUYỀN TRANG
Thân phận


Tôi đã từng ướm qua hàng trăm chiếc giày cũ ven đường
Chiếc rộng quá chân tôi lọt thỏm
Mười ngón chân nhìn tôi lạ lẫm
Những đôi giày xếp hàng chờ đến lượt thử vai

Cũng có lúc tôi ướm nhầm hai chiếc lệch đôi
Thấy những đôi mắt xung quanh cười mình kệch cỡm
Có nhiều đôi đẹp nhưng quá chật
Cố nhích vào. Đau. Không gỡ nổi ra

Sau mỗi cuộc ướm giày đôi chân mệt mỏi nằm im
Thấy chân mình lồng vào bao đôi chân người khác
Tôi đã thử đi vào hàng trăm số phận
Lại bắt gặp đôi dép cũ năm nào mình đã vứt đi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)