Chùm thơ của tác giả Châu La Việt

Thứ Tư, 22/05/2019 16:26

CHÂU LA VIỆT
Mẹ...

Mẹ đã đi suốt một dải Trường Sơn
Tuổi mười lăm mái tóc xanh con gái
Dép cao su và nắng mưa dầu dãi
Chim bắt cô ơi sao níu áo mẹ ta

Ấy là lúc mẹ đi trong rừng già
Ấy là lúc mẹ băng qua đỉnh núi
Ừ thì bắt cô ơi chim cứ gọi
Hỡi con chim rừng làm bạn đường xa...

Cô nữ sinh Đồng Khánh tuổi hoa
Cùng bạn bè lên đường đánh giặc
Người tiếp đạn tải lương, người cáng thương liên lạc
Người lên đường với khúc hát trên môi

Những đêm tối trời
Tiếng hát mẹ vẫn đi cùng chiến sĩ
Đánh trận rồi lại thắp lên ngọn lửa
Mẹ hát trong tiếng tay vỗ anh em...

Hát rằng Bình Trị Thiên khói lửa đứng lên
Hát rằng Đêm trăng thanh có một cô sơn nữ
Hát rằng Kháng chiến còn trường kì còn rất nhiều gian khổ
Muôn ghềnh thác dựng lên nhắc ai chớ sờn lòng

Tiếng hát giục những đoàn quân xông lên
Tiếng hát giục hiến dâng vì đất nước
Tổ quốc ơi! Vì Người tôi ca hát
Trong gian lao, trong đau khổ cất lên

Tiếng hát ngày ấy mãi sau này con theo
Những đêm mẹ vượt đèo qua tầm pháo giặc
Những hiểm nguy chực chờ, những cung đường rách nát
Những lửa cháy bom rơi, những sương gió đường dài
Giọng cao hơn khi ăn ngọn tàu bay
Tay ấm hơn trong bàn tay chiến sĩ

Ôi! Tiếng hát cất lên từ lòng mẹ
Cùng con đi trên suốt nẻo đường đời.

Những tiếng đàn
vang suốt tuổi hai mươi

Tặng Kiều Minh, Vũ Huy Tiến, Lưu Quang Minh


Tôi đã nghe hồi hộp giữa rừng Lào
Sau những ngón tay bạn
Những điệu nhạc khát khao

Như không có, không có
Ngoài kia là bom nổ
Chỉ tiếng nhạc chiều cháy đỏ hoàng hôn

Cái chết rập rình, cái chết kề bên
Bỗng bất chợt là mùi hương hoa sữa
Tiếng đàn bạn như mang vào đất lửa
Hoa sữa ơi, em còn nhớ tôi không?

Tôi đã đi qua những cánh rừng
Nhiều tiếng bom và nhiều cơn giá lạnh
Nhiều khi cứ mong làm một cánh chuồn
Dọc bờ suối với rất nhiều nắng ấm

Bạn đã đến như một sự tốt lành
Đến với rừng và rừng bỗng dậy xanh

Bạn đem hoa đến trồng lên đất
Dù chỉ bông cúc dại hay buồn
Bạn đem đến mùi hoa sữa phố phường
Dù chỉ mong manh như nỗi nhớ

Bạn đến như một tia chớp lóe
Rồi lại ra đi - đàn nặng trĩu sau vai
Cuộc đời bao vực thẳm sông dài
Bao mặt trận bao cánh rừng chờ bạn

Bạn đi - hun hút đèo cao gió
Tôi nhớ bạn lang thang giữa nẻo rừng
Những gương mặt giấu đi những u buồn
Nhớ tia nắng bạn vừa mang đi mất

Tôi lại ngồi một mình tự hát
Đạn và bom, cái chết ở kề bên
Bài hát về một ngày sẽ không còn bom đạn
Ta lại về với hoa sữa và em

Ta lại về với hoa sữa và em
Ôi tiếng đàn vọng từ nơi xa lắm
Có thể từ tuổi thơ, có thể từ mặt trận
Những tiếng đàn vang suốt tuổi hai mươi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)