Chùm thơ dự thi của tác giả Trần Lê Anh Tuấn

Thứ Ba, 29/06/2021 17:00

Bầy sẻ nhỏ

Mùa xuân mang đến bầy sẻ nhỏ
Trong tiếng kêu đựng vết sương mù
Đôi khi chúng tha đi giấc ngủ
Trên tầng cao líu ríu thương nhau

Mùa xuân mang đến bầy sẻ nhỏ
Hay mùa đông năm cũ trở về
Cách nhau một chân trời, có lẽ
Rồi bay đi như một cơn mơ

Mùa xuân mang đến bầy sẻ nhỏ
Những rụt rè như thuở đôi mươi
Trước vũng nước bầu trời bé lại
Đôi lần giật mình soi phải lãng quên

Mùa xuân mang đến bầy sẻ nhỏ
Người thợ săn - xin hãy ngủ yên
Để tiếng chim bay như kinh chiều
Trên tầng cao líu ríu.

Người sửa giày

Ông ngồi đó đã ba mươi năm
Chiếc bóng trên tường nhiều lần rét căm
Mà đôi tay chưa một lần ngơi nghỉ

Tôi hỏi tháng năm mưa gió cuộc người
Ông cười cây phố lá đổ khổ ngã tư
Tháng giêng có màu mắt xanh phải không
Ngày xưa gót hồng bên kia sông
Cỏ lau ngại ngùng trắng

Tôi lặng im nhìn ông đang khâu kỉ niệm
Mà lòng hở ra nỗi nhớ thương

Ông ngồi đó đã ba mươi năm
Trên tay nâng niu từng bước chân lạ
Bên kia sông
Ai đi chìm nổi hai bờ sóng

Trăng rơi vàng ngõ phố
Bây giờ tuổi hoa tóc
Ai còn gọi mùa sau
Mùa sau?

Ông ngồi đó đã ba mươi năm
Bóng đổ nghiêng như dấu hỏi đời mình.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Giọt nước mắt mang hình vết thương

Giọt nước mắt mang hình vết thương

Cứ chiều chiều bà xay bột, tối tráng bánh rồi phơi, phơi đến khô thì mang ra chợ, vừa quạt than nướng vừa bán... (VŨ THANH LỊCH)

Tiếng chim bắt cô trói cột

Tiếng chim bắt cô trói cột

Chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng trong kí ức của một đứa trẻ đôi lần lên núi kiếm củi, bứt lá rừng về lót chuồng cho lợn cho bò, thi thoảng gặp bụi sim chín ửng… thì núi sau lưng làng tôi được bắt đầu từ mé sông... (HỒ MINH TÂM)

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Sòng nhậu đầu tiên ở bãi, không bến không bờ tức giang hồ thiệt thọ, đã phết cho tôi Tàn sau Minh để hóa một Minh Tàn... (NGUYỄN TRÍ)

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)