Sự kiện
ÔNG LÊ MINH DIỄN - CON TRAI NGUYÊN TỔNG BÍ THƯ LÊ KHẢ PHIÊU:

"Bố ra đi để lại nơi này dấu chân người lính!"

Thứ Bảy, 15/08/2020 21:20

Trong niềm tiếc thương vô hạn, ông Lê Minh Diễn - con trai nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu xúc động nói lời tiễn biệt trước anh linh người cha. Lời tiễn biệt của một người lính, dành cho cha mình cũng là một người lính, phần đáp từ của con trai nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu tuy ngắn nhưng đã khiến nhiều người rơi nước mắt.

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu.

Tang lễ nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu được tổ chức với nghi thức Quốc tang từ ngày 14 đến ngày 15 tháng 8 năm 2020. Đúng 12h30 ngày 15/8/2020, Lễ truy điệu nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã diễn ra. Thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đọc điếu văn truy điệu nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu. Ngay sau đó, thay mặt gia đình, ông Lê Minh Diễn - con trai nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu phát biểu. Đại diện gia đình nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã gửi lời cảm ơn tới Đảng, Nhà nước, nhân dân, bạn bè quốc tế đã quan tâm, chăm sóc nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu từ khi ông lâm trọng bệnh cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, đã tổ chức chu đáo lễ quốc tang, đã chia buồn, viếng và tiễn đưa. "Xin cảm ơn nhân dân đã tạm hoãn các hoạt động vui chơi, giải trí để thực hiện lễ quốc tang" - ông nói. Sau đó, trong niềm tiếc thương vô hạn, ông xúc động nói lời tiễn biệt trước anh linh người cha. Phần đáp từ của con trai nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu tuy ngắn nhưng đã khiến nhiều người rơi nước mắt. VNQĐ online xin đăng lại phần đáp từ này như một nén hương tưởng nhớ nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, người thủ trưởng, người anh của các thế hệ cán bộ chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt nam. Chúng tôi xin phép đặt tiêu đề cho bài viết. 

 

"Bố ra đi để lại nơi này dấu chân người lính!"

 

Ông Lê Minh Diễn đại diện gia đình nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu nói lời đáp từ và có đôi lời với anh linh người cha.
Ảnh: Lao Động

"Thưa bố kính yêu, con xin có mấy dòng tâm sự tuy rằng rất muộn khi bố đã ra đi mãi mãi, khi những lời tâm sự với bố đã trở nên muộn màng.

Con sinh ra đã quen với sự vắng mặt của bố. Ký ức tuổi thơ của con chỉ là những đợt sơ tán, những buổi học hòa trộn với những đợt bom; những buổi tối mắt nhắm, mắt mở, lên nhà rồi lại xuống hầm.

Chúng con đã quen với những trận mưa bão tốc mái, tung cửa nhà, gió lùa vào mọi ngóc ngách trong căn nhà vách đất, vật lộn và chống chọi với bom đạn, mưa bão, chỉ có mẹ và 4 bà cháu. Những hiểu biết của con về bố chỉ là chú bộ đội đang đi chiến trường chẳng biết bao giờ mới về.

Chiến tranh kết thúc, bố chỉ về phép như bao người lính rồi lại tiếp tục lên đường với cuộc chiến ở biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế. Tiếp bước bố, hai anh em con nhập ngũ và trở thành người lính, con ra biên giới, ở nhà chỉ có bà, mẹ và chị.

Những năm 90, bố, con và em mới về Hà Nội, gia đình mới thực sự sum vầy, đoàn tụ. Nhưng vì là người lính, do điều kiện công tác, nên cũng chưa có lần nào được tâm sự dài với bố. Vì là người lính, nên con hiểu sự khó khăn, gian khổ của bố và đồng đội khi đến thăm Thành cổ Quảng Trị, nghe kể về cuộc chiến ở đây, con cảm nhận được phần nào sự khốc liệt của chiến tranh. Mọi sự sống và cái chết giành giật từng ngày, từng giờ. Đường 9 Nam Lào, Khe Sanh, chiến trường Trị Thiên nơi nào cũng in đậm dấu chân của bố.

Bố luôn nói với chúng con rằng, được như ngày hôm nay phải biết ơn hàng triệu người đã ngã xuống, hàng ngàn gia đình mất người thân, nhiều ngàn người đã không còn nguyên vẹn thân thể ngày trở về, di chứng chiến tranh còn theo họ, gia đình họ đến tận bây giờ.

Bố dặn chúng con phải luôn gần gũi với dân, phải sống xứng đáng với những đóng góp và hy sinh của nhân dân dù ở bất kỳ cương vị nào. Tổng thời gian được gần gũi, tâm sự cùng bố với con tính ra chưa đến 1 năm. Nhưng với bấy nhiêu thời gian, con học tập được ở bố rất nhiều trong công việc và cuộc sống luôn lấy chữ tâm làm trọng.

Thời gian tuy ngắn, nhưng qua những việc bố đã làm và qua những câu chuyện kể, nhận xét của những người đã chiến đấu, công tác cùng với bố, con càng tự hào về bố hơn.
Nay bố đã đi xa, tóc con cũng đã bạc màu, con xin hứa với bố sẽ luôn sống đúng như những lời răn dạy của bố và sẽ nuôi dạy thế hệ sau này như bố đã dạy con.

Bố ra đi để lại sự trống vắng trong gia đình. Con xin lỗi bố con đã không thực hiện được ý nguyện của bố để trải tro cốt ở 3 dòng sông nơi gắn liền với nhiều kỉ niệm của cuộc đời bố. Do dịch bệnh, con không thể kéo dài thời gian tang lễ ảnh hưởng đến mọi người, chắc là bố sẽ hiểu và thông cảm cho con.

Con mong bố thanh thản về với cõi vĩnh hằng, nơi đó không còn chiến tranh, nơi đó luôn ấm tình đồng đội. Bố ra đi để lại trong con dấu ấn của một thế hệ xả thân vì nước, vì dân, dấu ấn của một thời trọn vẹn cống hiến và hi sinh.

Bố ra đi để lại nơi này dấu chân qua các cuộc chiến, dấu chân người lính. Con xin dâng nén hương trước vong linh bố".

VNQĐ ONLINE

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)