Tạp chí văn nghệ quân đội

http://vannghequandoi.vn


Chùm thơ của nhiều tác giả

Mở ra sau cánh cửa thung lũng mù sương/ buổi sáng tôi bay giữa mây/ bồng bềnh kí ức trắng/ ướt lạnh tuổi thơ khát cháy/ Cánh đồng nào cha đuổi mẹ chạy hụt hơi/ phía sau bà tôi ôm cây chổi
Chùm thơ của nhiều tác giả
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
Mở ra tưởng tượng
 
Mở ra sau cánh cửa thung lũng mù sương
buổi sáng tôi bay giữa mây
bồng bềnh kí ức trắng
ướt lạnh tuổi thơ khát cháy
 
Cánh đồng nào cha đuổi mẹ chạy hụt hơi
phía sau bà tôi ôm cây chổi
cây chổi có phép thuật
rượt tôi chạy giữa trưa đường làng đứng bóng
tôi ôm gốc me khóc suốt bốn mùa
 
Cách nhà tôi là nhà một nhà thơ
tôi chưa gặp ông bao giờ
không biết ngày tôi lớn lên thung lũng có buồn như ngày ông
từng sống
con ngõ nhỏ và những gốc me cùng tôi lớn
thèm thuồng viên kẹo ánh vàng trong ngôi nhà người đàn bà
không chồng nuôi mộng cô đơn
 
Mở ra sau cánh cửa
những ngày có mặt trời
dòng sông không thể cuốn trôi muộn phiền lòng mẹ
những người đàn bà ở làng ra sông giặt áo
mùa thu trôi xa xăm
 
Những trai tráng xuôi dốc tìm hoa
giấc mơ đổi đời mang gương mặt lấm lem thời bắt ốc
ngô nghê rồi thảng thốt
ai lớn lên rồi lòng chẳng thể bình yên
 
Những cô gái xuôi dốc tìm trăng
chúm cau non rung rinh phố
nhắm mắt rồi mở ra toàn những điều lo sợ
sau cánh cửa là thung lũng khát cháy
những giấc mơ bỏng rát tim người...
 

image2

TRẦN THỊ HUYỀN TRANG

Những bậc thềm, những đài hoa
 

Khi chúng mình tìm lại bến bờ xưa
ga mùa xuân chuyến tàu vừa xa khuất
mùa hạ khô sông về chưa kịp nước
bậc thềm nào nắng hửng sau mưa
 
Bậc thềm nào
chấp chới những đài hoa
rơi dại dột trong ngóng trông da diết
bỏ sau lưng làn hương mật ngọt
bàn tay em chờ đợi kia rồi
 
Tay trong tay
băng qua mọi nẻo người
từng ngày thành hôm qua
từng ngày là hôm nay
và mai nữa
 
Thánh ca nhé
tiếng chim thơm mách nhỏ
mùa thu dìu trái chín những vườn xa
 
Mỗi ngày đợi nhau
khung cửa chiều tà
em dặn lửa dặn rơm đừng sốt ruột
mà không thể không nôn nao bấm đốt
để bên đèn chén đũa chung đôi
 
Nơi đong đầy yêu dấu của đời tôi
hoa vừa nói lời gì không rõ nghĩa
xa cũng nhớ
gần ơi sao cũng nhớ
những đài hoa, ngọn gió, những con đường.
 

image11
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Qua dốc tình nhân
                                                                               
Mái tóc ngắn như tơ mành
buông trong chiều mưa bão
qua dốc tình nhân
vắng bóng con đò
 
Qua dốc tình nhân
thăm thẳm đo trái tim đàn bà
cạn sâu lòng đĩa
tơ vương trút xuống sông đầy
 
Về đây
ngồi với cố nhân trong chiều mưa bão
nhìn thấy bóng mình rách tươm
mảnh vỡ không bao giờ lành lại
 
Qua dốc tình nhân
gọi cố hương không lời trên mái tóc thời gian chưa kịp gội
hương bưởi hương chanh đã nhoè kí ức mùa
có lời ru vừa qua đời
cánh võng lìa đôi.