nắng khô vắt lá bạc mmà/ lính trẻ vừa chui lên từ chiến hào sâu
Trong nhịp thở của đất
Xộc vào mắt mũi nhòe nhoẹt bụi đất
thao trường mây mỏng ngang qua
nắng khô vắt lá bạc màu
lính trẻ vừa chui lên từ chiến hào sâu
âm âm tiếng xung phong chưa kịp dứt
Tập trung cao độ, sau nhiều giờ thực hành chiến đấu
căng mình trườn bò, vượt vật cản thật nhanh
kỉ luật thép trên từng bước quân hành
dạn dày tháng ngày nhuộm làn da rám
những thân cây tuổi đời chưa lớn
ý chí đã gồng lên cho dáng đứng xù xì
Tiếng dế rẽ cỏ tỉ tê ít phút nghỉ ngơi
gọi bóng quê hương nhuộm màu khói đắng
nhịp tin xa, khơi vào lòng khoảng lặng
từng tế bào rung rinh nỗi nhớ khôn cùng
mẹ vẫn cần mẫn trở dậy gánh sương
cha còn rọi đường làng vệt đèn khuya sớm?
chàng trai làng chưa ra trận bằng mùi khói súng
ngày ngày bền gan luyện chí để lớn hơn chính mình
Một mệnh lệnh vang lên
người lính giấu nỗi nhớ vào trong
quê hương ở bất kì nơi nào ta ở
trong trái tim, trong lời hứa vẹn toàn
trong ngọn cỏ mạnh mẽ hồi sinh
và thiêng liêng lời Tổ quốc vẫy gọi
dòng máu sục sôi tình yêu nguồn cội tự bao đời
Mỗi lần nhìn trời cao lồng lộng giương ngọn cờ
đứa con trai từng nép sau lưng mẹ
giờ đứng hiên ngang trong nắng thao trường
tự hào mang màu xanh áo lính thân thương
bền chặt niềm tin hòa nhịp thở của đất.
Ngọn đèn không lời
Tặng Đài Quan sát Phòng không Đ75-2 (Sư đoàn PK 375)
Trên điểm cao 120
ánh đèn rẽ màn đêm tít tắp
im ắng quá phía mây trời nín thở
những câu chuyện rì rầm lòng đất gọi tên ai
Bao nhiêu lâu ở đây mới gọi là dài?
mắt núi bao mùa chẳng khép
sừng sững bóng dáng đanh thép
cờ cắm tuyên ngôn thăm thẳm đại ngàn
Không phải giấc mơ khua trăng thức
vòm cây rung rinh thăm dò người lạ
đâu phải đêm sinh ra nỗi sợ
nỗi sợ từ muôn ngả khuyết thiếu niềm tin
người gắn bó nơi này vì hiểu mình
sẵn sàng đầu đội sương bay
áo mỏng nhuộm đầy gió đắng
người hiểu vì sao trái tim từng nhịp thao thức
mỗi dịch chuyển trong tầm mắt giữ gìn
đất mẹ của ta
vùng trời của ta
ơi máu thịt cuộc đời!
Trên điểm cao 120 ngọn đèn không lời
cùng người nhẫn nại canh khuya khoắt
đêm càng loang rừng càng sâu hun hút
nhưng rừng chẳng sâu hơn ý nghĩ
mỗi sớm mai người lính buộc lại mình gọn ghẽ
thắp bình minh để gọi ngày nhẹ sang.