Những người lính xuyên đêm qua sông/ trăng ráng vàng vỡ trên từng nếp sóng
Con chim xanh bay về phía biển
Viết về Đại tá phi công Trần Quang Khải, hi sinh trên biển khi thực hiện nhiệm vụ bay huấn luyện chiến đấu.
Buổi sáng tôi ra biển
thủy triều dâng mặn và đắng
sóng vĩnh hằng, cuộn mình mềm mại
không lấp đầy khoảng trống trong tôi
Đêm qua tôi mơ
cánh chim xanh trở về từ một đường bay
anh hiện hữu còn thơm mùi cát nóng
mái tóc bồng bềnh thơm mùi gió bỏng
nụ cười anh, khuôn mặt anh dẫn lối vầng trăng
Tôi đi dọc bờ biển
trong giấc mơ của sóng
những vết sẹo dài đổ dọc trời đêm
Đã mười năm cỏ mọc xanh mềm
đã mười năm con chim xanh bay về phía biển
đã mười năm sau chuyến bay đêm
triệu trái tim đau trong thinh lặng
Mưa mù sương thanh khiết
gió chạy qua những ngọn thông già
nơi thánh đường của người đánh cá
ngọn nến cháy lên lời cầu nguyện
Tôi lặng lẽ trở về
phố tôi ở bây giờ, không phải giấc mơ
phố mang bóng dáng anh
phố của đường bay
phố của tự do được viết bằng ngôn ngữ
Phố, người lính thời bình
phố của chàng trai vừa đi vừa hát:
“Tổ quốc trong tim tôi là một…
trên hải trình sóng biển gầm vang”
phố của tiếng chim buổi sớm
hót khi mặt trời lên
Phố của tôi
khúc tráng ca đường bay còn mãi
dọc con đường bóng một người đi.
Những người lính qua sông
Những người lính xuyên đêm qua sông
trăng ráng vàng vỡ trên từng nếp sóng
cánh bèo tây lô xô gió động
dập dềnh theo mép nước nhấp nhô
Nơi lũ tràn qua
chiều héo khô cỏ úa
chiếc ghế gãy chân chỏng chơ bên mái rạ
chiếc nồi mất vung nằm lăn lóc gốc vối già
và tiếng kêu lạc bầy của loài chim mất tổ
Mẹ ngồi bên hiên
đôi mắt đồng chiêm
trôi trong buổi chiều xám bạc
Mẹ kể: lũ thượng nguồn về nhanh quá các con ơi
chiếc hòm cá nhân của cha con mẹ chưa kịp chạy
suốt đêm dài âm u
cùng những phận người trôi trong mưa
Giữa biển nước vũ vần
những người lính phơi trần trong bão
băng qua nước cả
tràn xuống lũng sâu
tiếng gọi tan vào gió
tiếng gọi chìm vào mưa…
Những người lính ướt đầm sương cỏ
tựa vì sao lấp lánh phía trời xa
lợp lại mái nhà
gia cố lại thân đê
dọn lại mảnh vườn cho nắng hồng thơm lối ngõ
Bếp nhà mẹ đêm đêm lửa đỏ
bàn tay gầy hong lại lá thư
trong vỏ hòm đạn
của người lính già năm xưa
thư viết nhòe nét mực: “Anh yêu em như đất nước này…”
ngoài trời mưa
những con chữ nảy mầm trong mắt mẹ.