ngây đờ tiếc mảnh hồn cũ/ ta thành tượng gỗ nhớ về ai?
Rơi
Trườn qua kẽ tay
chạm nền gạch vỡ tan
những mảnh pha lê tung toé
vụn thơ còn lấp lánh xuyên chiều
Sao lại phải rơi
tim ta đang níu giữ
câu thơ bầm thâm máu tụ
cứ trượt dần rãnh nứt thời gian
Thì cũng vỡ rồi
những tàn tro quyến rũ
ngây đờ tiếc mảnh hồn cũ
ta thành tượng gỗ nhớ về ai?