Úa vàng/ từ trong hơi thở/ đông tràn qua từng thớ gân
Một chiếc lá
Úa vàng
từ trong hơi thở
đông tràn qua từng thớ gân
Trơ trọi
giữa lằn ranh vô thường
vết nứt mang hình giấc mơ
Chao nghiêng
nhẹ như một lời ru
khép lại một hành trình
Vẫn có một chiếc lá
tin vào tia nắng lạc
mùa xuân đang rất gần
liệu còn ai chạm cọ vẽ hồi sinh?