Con đường hạnh phúc

Thứ ba - 06/09/2016 13:36
. NGUYỄN NGỌC ĐÀO UYÊN

Chiếc xe dừng lại, người trong nhà ùa ra. Bà Hai đứng không vững nữa. Báo bước vội xuống xe, ôm chầm lấy bà, mếu máo:
- Thưa má con mới về. Con có tội với má nhiều lắm, má ơi!
Bà Hai ôm lấy Báo, nghẹn ngào: “Con về là má mừng rồi. Má tưởng má không đợi được tới ngày này...”

Nhìn già đi nhiều quá. Khỏe không mậy? Ở trỏng cực khổ lắm ha con? Thôi hết mưa rồi tới nắng, hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai, mày về là vui rồi. Ráng lo mần ăn trả hiếu cho chị Hai. Quên hết chuyện cũ đi, ai mà không có lúc sai lầm...

Những câu thăm hỏi, những lời động viên tưởng kéo dài bất tận. Mười hai năm chứ có ít ỏi gì đâu. Mười hai năm có người mới gặp Báo nên nán lại thăm hỏi dù trăng đã mỏng như lá lúa nhấp nhổm ngoài sông Cái. Mừng có, mà e sợ cũng có. Báo ít nói, hiền như cục đất mà đi tù vì tội giết người thì làm sao mà lường được chuyện đời. Đêm ấy, xóm Cồn lại xôn xao vì cái tin Báo mãn hạn trở về, cũng xôn xao y như mười hai năm về trước khi Báo giết người. Người ta thất kinh vì tội ác, người ta bàn tán nguyên nhân, kẻ trách móc, người cảm thông xót xa. Ngày ấy chỉ có Báo là lầm lũi chờ đợi sự trừng phạt của pháp luật vì tội lỗi mình gây ra.
*
*     *
Và bây giờ Báo cũng im lặng đón nhận mọi thái độ của người đời đối với mình. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. Báo đã mong đến cháy gan cháy ruột ngày được tự do để được sống đúng nghĩa, để được chăm sóc mẹ già bóng xế. Tiệm sửa xe Hai Báo nằm khiêm tốn ở mép đường. Người thông cảm ghé qua với suy nghĩ: “Sửa đâu cũng vậy, sửa đây ủng hộ kẻ hoàn lương.” Người nghi kị: “Thôi, thà đi xa một chút, cái thằng người còn dám giết, chắc gì không luộc xe mình.” Những lời ấy không phải không đến tai Báo, nhưng Báo vẫn điềm nhiên lặng lẽ. Báo nói với má:
- Ai nghĩ gì, nói gì là quyền của họ, mình đâu cấm được miệng đời.  Nhưng mình sống không thẹn lương tâm là được rồi má ơi.

An ủi má chứ đôi lúc Báo cũng chạnh lòng khi nghe những lời châm chọc đầy ác ý. Nhẫn. Nhiều người khuyên Báo phải biết nhẫn. Nếu ai cũng biết nhẫn một chút thì bao thảm kịch đã không xảy ra. Giá như ngày xưa Báo nhẫn một chút trước lời khiêu khích thì kẻ ấy đã không phải chết tức tưởi, và Báo đã không phải trả giá bằng mười hai năm tù. Cái giây phút kinh hoàng khi Báo vung cuốc lên, người ấy té ngửa ra bờ đê, máu loang xuống cỏ vẫn chập chờn trong những giấc ngủ nặng nề, đầy ám ảnh. Không bản án nào khủng khiếp bằng bản án của lương tâm. Có đêm Báo gặp người ấy về đòi trả mạng, máu trên đỉnh đầu vẫn rỉ xuống chưa khô. Báo nghe lời bà Hai niệm phật, tụng kinh để mong người ấy sớm siêu thoát, để hầu chuộc lại phần nào lầm lỗi. Vậy mà lòng cũng không nguôi ngoai được.

Chiều nay cũng như bao chiều từ khi trở về, nhìn mẹ già lụm cụm nhóm bếp, Báo thấy mắt cay cay. Không phải vì đám khói ngún lên từ mớ lá khô nhóm lửa, mà có cái gì hụt hẫng khó gọi tên ngún lên từ đám tàn tro lẩn khuất trong lòng. Hồi xưa Thùy cũng từng nhóm lửa như thế, mà Thùy lại đẹp nhất xóm Cồn...

 “Két... két...” “Rầm” “Á... á...” Mớ âm thanh hỗn độn dội vào nhà. Báo chợt tỉnh, bước vội ra đường. Rau củ nằm vương vãi, chiếc xe đẩy nằm chúi đầu xuống đường, một phụ nữ ngồi bệt dưới đất, hoảng hốt.
- Chạy... chạy luôn rồi!... Ẩu...

Báo đã hiểu chuyện gì xảy ra. Một chiếc xe gắn máy vừa phóng ẩu gây tai nạn. Báo đỡ người phụ nữ dậy:
- Cô coi có bị thương ở đâu không?
Vừa lúc bà Hai chạy từ trong bếp ra:
- Ủa, Tâm? Có sao không con?
IMG 1522
Minh họa: Đào Quốc Huy


Báo dìu cô gái vào nhà, bà Hai thì xoa dầu. Rồi Báo trở ra nhặt mớ rau củ vương vãi chất lại lên xe. Mấy thằng ngựa non háu đá, lên xe là phóng bạt mạng, có nghĩ gì tới hậu quả đâu.

Một lúc, bớt đau, cô gái cảm ơn mẹ con bà Hai rồi đẩy xe về. Nhìn theo cái bóng nhỏ, Báo thấy cô vẫn bước thấp bước cao, Báo buột miệng:
- Bộ cổ đau lắm sao mà đi cà nhắc vậy má?

Bà Hai thở dài:
- Thằng hỏi vô duyên. Con Tâm nó bị tật ở chân từ nhỏ tới giờ. Nó đẩy xe đi bán qua đây mỗi ngày mà mày không thấy hả?
Báo thấy mình cũng hơi vô duyên. Cô ta vẫn đi ngang nhà mỗi ngày tại sao anh không biết? Phải rồi, từ lâu lắm rồi trong mắt Báo đâu có người phụ nữ nào tồn tại.

- Tội nghiệp, mặt mũi sáng láng, giỏi giắng mà có tật. Một mình nó nuôi cả nhà. Nhà nó dọn về xóm trên ba bốn năm nay. Má nói gì nghe không Báo?
Báo giật mình, ậm ờ:
- Thì má nói đi, con nghe nè.

Bà Hai có ý giận:
- Nói tới đàn bà con gái là mặt mày đơ ra. Chừng nào con mới bình thường được. Kẻ mồ xanh cỏ, đứa hai lòng cũng lấy chồng khác rồi. Quên hết đi con. Má chỉ có một mình con, con lấy vợ khác cho má được bồng cháu với người ta!
Bà Hai rơm rớm nước mắt. Không khí chùng xuống, ngột ngạt, nghe rõ tiếng muỗi vo ve. Báo đứng lên: “Thôi, con ra sông tắm một cái.”

Báo bước vội, như chạy trốn bóng ma quá khứ đang bặm môi rượt theo. Trăng lấp loáng trên mặt sông Cái. Báo phóng xuống nước. Mặt sông vỡ tan thành muôn vòng sóng. Nước sông vỗ về mơn trớn, mềm, mát như tay của Thùy. Ngày xưa, Báo và Thùy thường ra tắm sông những đêm trăng sáng như thế này. Đáng lẽ phải quên đi mà sao lòng cứ nhớ. Mắt Thùy lóng lánh như mặt nước đêm trăng, đôi mắt mà má nói là mắt kẻ đa tình. Báo không tin lời má nói, Báo chỉ tin vào tình yêu và lời Thùy hứa: “Vợ chồng mình sẽ sống suốt đời bên nhau. Em sẽ sinh cho anh một bầy con.” Giờ Thùy đã có một bầy con, bên kia sông, trong một ngôi nhà khác. Ừ, thì hận. Nhưng sao vẫn không thể quên. Nhất nhật phu thê... huống chi anh với Thùy đầu ấp tay gối suốt hai năm.
*
*     *
Đêm hôm ấy xóm trên cũng có người khó ngủ. Tâm phần ê ẩm bị té, phần bận lòng hình ảnh của người dìu mình vào nhà. Từ lúc dọn về cù lao này ở, Tâm đã nghe kể về vụ án li kì, chấn động bậc nhất xứ: vợ ngoại tình, chồng giết chết nhân tình của vợ, vùi xác xuống bờ đê. Bị ngoại tình ai mà không tức giận. Nhưng bao nhiêu cách, tại sao lại chọn cách giết người trả hận? Nhưng chuyện đó đâu liên quan gì đến mình. Đẩy xe đi bán dạo, mỗi ngày Tâm đều đi qua nhà người ấy. Bà Hai hay mua rau củ, cá thịt. Thấy bà già yếu một mình nên Tâm hay cho thêm hoặc bán rẻ, riết thành mối quen. Tâm cũng hay ghé gốc xoài trước nhà bà ngồi nghỉ chân, chuyện vãn. Lúc đó Báo còn ở tù. Từ hồi Báo ra tù, Tâm vẫn ngang đó nhưng không dám dừng lại dưới gốc xoài nghỉ mệt. Tâm hơi sợ. Dù gì đó cũng là kẻ từng giết người. Vậy mà chiều nay anh ta giúp mình, Tâm còn để người ấy dìu vào nhà. Trong lòng Tâm có một cảm giác mơ hồ, khó hiểu...                   
*
*     *
Sáng hôm sau, cả cù lao xôn xao chuyện nhà hai Bá giàu nhất xứ bị trộm viếng. Dạo này, bọn ác nó hoành hành dữ lắm. Nhưng mà bên kia sông kìa, chứ cù lao bằng nắm tay này xưa nay có trộm cắp gì đâu. Hay là… Người ta bỏ lửng câu nói. Cũng có người huỵch tẹt: coi chừng là đồng bọn trong tù, rủ nhau về làm ăn, là nó cũng hổng chừng. Báo nghe những lời bàn tán. Anh lặng im chịu đựng. Tâm cũng nghe những lời ấy. Đi qua nhà, gặp Báo ngồi trầm ngâm cũng thấy tội tội. Không có lí do rõ ràng, nhưng Tâm tin chuyện trộm cắp kia không liên quan gì đến anh. Tâm muốn nói một lời động viên, muốn làm một cái gì đó để giúp nhưng không biết nói gì, làm gì. Thành ra cái xe rau cứ trùng trình, dùng dằng thật lâu dưới gốc xoài nhà bà Hai. Bữa chị gặp Báo lợp giùm nóc nhà ông Bảy, bữa chị thấy anh hì hục trèo hái dừa cho dì Ba, hôm khác lại thấy anh gánh giúp thím Tư đôi nước… Tự lúc nào Tâm thấy anh cũng hiền hiền, dễ gần. Mà nhất là sau cái lần anh phóng xuống nước cứu con bé con chị Năm bị té sông, Tâm đã có cái nhìn rất khác.

Một bữa, bà Hai buột miệng:
- Sao bây không lấy chồng?
Tâm đỏ mặt, cười khẽ:
- Con tật nguyền, lại nặng gánh gia đình, ai mà dám cưới con dì ơi.

Dù Tâm cười nhưng bà Hai nghe trong câu nói vẫn có cái gì nghèn nghẹn.
Chiều muộn, bà Hai dọn cơm rồi gọi:
- Ăn cơm Báo ơi. Má có chuyện muốn tính với con. Chừng nào mày quên con nhỏ phụ bạc, tàn nhẫn đó để cưới dâu khác cho má đây?”

Báo lại ậm ừ, bà quạu:
- Con Tâm xe đẩy, cái chân nó có tật mà tấm lòng nó lành lặn. Một mình nó làm nuôi mẹ già, nuôi một đứa em bị khùng. Còn con vợ cũ của mày, trắng da dài tóc, mặt đẹp như trăng mà lòng nó tối như đêm, có chồng mà còn…
- Thôi, má... - Báo cắt lời - Chuyện đau lòng má đừng nhắc chi nữa. Con hiểu ý má rồi, người ta như vậy, con má ra tù vào tội, có xứng không mà má nghĩ xa xôi? Má ăn cơm trước nghen, con đi tắm một chút, trời nóng quá.

Báo lại ra bờ sông. Gió bấc tràn về tự bao giờ, ràn rạt xao xác mấy chòm cây, vậy mà vẫn không nguôi được nỗi bức bối trong lòng. Báo nhảy ào xuống. Nước vỗ về, mơn trớn. Bàn tay Thùy cũng dịu dàng mơn trớn như thế này. Và không phải mình Báo được Thùy mơn trớn, dù trăm ngàn lần Báo đã nghĩ, đã mong, đã tin mình là người duy nhất. Niềm tin ấy sụp đổ như đất trên bờ sông Cái ụp nhào xuống mặt sông vào một tối. Đêm ấy, ngoài chòi rẫy Báo về bất ngờ. Cũng bất ngờ khi anh nhìn thấy Thùy và một người đàn ông đang tắm sông cùng nhau. Trăng non lả lướt trên mặt sông. Hôm ấy nước sông không trắng bạc mà đỏ ngầu giận dữ. Người đàn ông ấy là chủ cửa hàng vật tư mà hai vợ chồng Báo thường đến mua, mua mặt và mua chịu. Thùy ơi, mua chịu tiền thì mình trả được, em “chịu” người ta như vầy rồi tình nghĩa vợ chồng ai trả cho ai? Báo gần như gầm lên báo hiệu cho đôi tình nhân đang quấn nhau như đôi rắn dưới mặt sông. Kẻ ấy bơi theo dòng, bỏ chạy. Thùy sau mấy phút hốt hoảng đã nhìn Báo lạnh lùng, thách thức:
- Anh biết rồi cũng tốt. Tui muốn li dị!

Hèn chi mà anh thấy Thùy ngày càng chăm chút bên ngoài, hèn chi Thùy hay kiếm chuyện giận hờn vô cớ. Khi nghe anh hỏi mấy bộ đồ mới, mấy món nữ trang lạ, Thùy vùng vằng: “Tiền tui dành dụm, tiền tui bán bắp. Anh không thích vợ mình đẹp hay sao?” Hèn chi gần đây Thùy không chịu lên chòi rẫy ngủ cùng anh. Lúc ấy anh mới nhớ ra đôi mắt hao háo của hắn nhìn Thùy mỗi lần vợ chồng anh ghé mua phân, thuốc. Anh chợt nhớ ra lúc ấy mắt Thùy cũng lóng lánh như trăng tràn mặt sông. Anh thấm thía lời mẹ, đôi mắt Thùy là đôi mắt của kẻ đa tình. Đêm đó, gã đàn ông bơi xuôi dòng, lủi vào rẫy bắp mất. Còn Thùy về nhà guộn đồ định bỏ đi. Báo ngăn lại. Cuộc cãi vã làm bà Hai giật mình tỉnh giấc. Cái nếp sinh hoạt thất thường của người già làm bà Hai không biết, bao đêm rồi con dâu bà đã rời nhà ra bến lúc bà say ngủ. Nhìn vợ chồng Báo gây gổ, xô đẩy bà ngăn:
- Vợ chồng có gì từ từ nói, kẻo hàng xóm họ cười!

Nhưng bà không ngăn được, tiếng cãi ngày một lớn. Con dâu bà vênh mặt:
- Tui muốn li dị. Tui không thương anh nữa!
Con trai bà rít lên:
- Có ai như cô không? Không biết xấu hổ là gì hả?”

Thêm vài câu bấc chì nữa, bà hiểu ra cơ sự.
- Nhà này không chứa được loại đàn bà như cô. Báo! Để nó đi đâu thì đi!
- Bà tưởng tui ở đây sung sướng lắm hả? Giỏi thì biểu con bà đừng níu kéo.

Phải là thằng Báo, bà đã tát cho con vợ nó một bạt tay. Nhưng con trai bà không làm vậy, nó cưng vợ có tiếng. Tiếng là dâu nhà ruộng rẫy mà mấy thuở con Thùy phải ra tới rẫy tưới dưa, bẻ bắp. Có khi nào Báo đánh vợ. Vậy mà Thùy còn chưa ưng bụng. Thùy đi. Báo chỉ đứng trân trối nhìn theo, rồi bao nhiêu bực tức dồn hết xuống chân, tống ra thành cú đá sụp cả vách buồng.

Từ đêm đó Báo mất vợ. Vợ Báo bỏ nhà theo trai, cái tin ấy không chân mà đi khắp cù lao. Suốt mấy ngày sau, đi đâu Báo cũng nghe người ta xì xào bàn tán. Cô Sáu, bác Ba khuyên:
- Quên thứ đàn bà hư đốn đó đi con, xứ này thiếu gì con gái.

Anh Chín, chú Mười vỗ đùi, nghiến răng:
- Tao mà là mày, tao đập cho gian phu dâm phụ một trận cho hả giận.
Bác Bảy, dì Tám can:
- Đánh làm gì cho bẩn tay mình. Lên chính quyền thưa tụi nó!

Báo không biết nên nghe lời ai, cũng không biết nên làm gì. Tất cả cứ rối tung, rối mù lên. Báo cứ mong đó là cơn ác mộng, tỉnh ra Báo sẽ thấy Thùy dịu dàng bên mâm cơm đợi mình. Thùy là dân xứ khác, theo đoàn lô tô về xóm. Lần đó, trai cù lao một phen xôn xao. Mấy đêm đoàn lưu lại là mấy đêm trai làng rậm rịch, tìm cách chọc ghẹo Thùy. Khi lô tô đi rồi, cả xóm té ngửa thấy Thùy ở nhà bà Hai. Thằng Báo lù đù mà vác cái lu. Nó ít nói, khù khờ mà dẫn luôn đứa đẹp vậy. Đến bà Hai còn ngạc nhiên khi Thùy gọi bà là má, xin được theo về cùng con trai bà. Nhìn cặp mắt lóng lánh như trăng tràn mặt nước bà cũng đã sợ con dâu đa tình, nhưng thấy con mình hạnh phúc bà không nỡ cản ngăn. Đi chợ, qua đò có người hỏi:
- Bà biết gốc gác nó không? Sao dám chứa thứ rày đây mai đó?
- Sợ gì? Nghề đó lương thiện mà. Ít bữa hai đứa tìm về quê con nhỏ lạy ông bà. Ai mà không nguồn không gốc.
Khi nói như vậy bà Hai cũng thật lòng tin Thùy sẽ cùng Báo ăn đời ở kiếp. Ai ngờ!

Thùy đi đã mấy hôm, nỗi buồn nặng trĩu trong lòng Báo không cách nào vơi được. Chiều hôm ấy Báo ra rẫy bắp, trong đầu cứ lởn vởn lời khích bác của mấy thằng bạn: “Sao không nện cho tụi nó một trận? Hay mày sợ? Tao cũng biết mày hiền, nhưng đừng có hèn!” Hình ảnh Thùy và người ấy như đôi rắn quấn nhau trên mặt sông cứ chập chờn. Bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu tức giận cứ cuồn cuộn trong lòng. Trái đất tròn! Báo gặp thằng gian phu ngay trên bờ bao ngạn. Ấm ức bị dồn nén bung ra. Báo và hắn lao vào nhau sau một cuộc khẩu chiến. Báo không thể chịu được cái mặt hất lên kiêu ngạo, tự mãn khi hắn thách thức:
- Ừ, tao ngủ với vợ mày đó! Mày làm gì được tao?

Trong lúc giằng co với tình địch, Báo không nhớ rõ bằng cách nào anh đã chụp lấy cán cuốc. Lưỡi cuốc bổ xuống, kẻ ấy nằm vật xuống bờ đê, máu loang xuống cỏ. Hắn chết, Báo thì vào tù. Mười hai năm hối hận giày vò, bao nhiêu ước mơ tuổi trẻ bị giam cầm sau song sắt. Thùy thì giờ hạnh phúc bên một người chồng khác...

…Báo rùng mình, trở về với thực tại. Anh lặn một hơi thật sâu. Dòng nước dịu dàng như cũng muốn giúp anh xoa dịu nỗi đau ngày trước. Ước gì khi ngoi lên, những lỗi lầm xưa sẽ như lớp bùn đọng lại ở đáy sông. Trời đã vào đêm. Báo lên bờ và giật bắn người vì một dáng người ngồi thu lu bên mấy bụi cây dại cặp mé sông.

- Ai đó? - Báo lên tiếng hỏi mà lòng nhói lên một hi vọng mỏng như sợi khói.
- Tui đây!
Cái giọng phụ nữ run run làm sợi hi vọng mỏng manh tắt ngúm. Báo thầm đay nghiến mình: “Tại sao cứ trông chờ điều không thể đến hả Báo? Quên đi, bây giờ người ta đã yên ấm bên mái gia đình khác rồi.”
- Cô ra đây chi giờ này?
- Tui đem cho dì Hai chai dầu xoa bóp. Dì thấy anh ra sông lâu quá nên nhờ tui ra coi thử. Thấy anh đang suy nghĩ nên tui không dám lên tiếng - Giọng người phụ nữ ngập ngừng cố giải thích lí do, có lẽ chị biết sự có mặt của mình lúc này kì cục quá.

Báo hiểu ngay ý định của mẹ, anh thầm kêu “má lẩm cẩm rồi”, rồi làm giọng tỉnh queo:
- Trời tối, thôi về nhà đi cô Tâm.
Tâm đứng lên, bước cao bước thấp theo anh. Báo dừng lại, chờ cô ta đi ngang hàng với mình. Nhưng anh vẫn im lặng. Gió bấc xạc xào xô mấy ngọn lau rạt vào nhau, xô cả hai bóng người run run, chập chờn trên mặt đất. Tâm rụt rè:
- Sao anh không lấy vợ?

Báo nghe người bên cạnh nói, cố nén một tiếng thở dài.
- Tui nghe dì Hai nói anh còn nhớ chị ấy? - Câu hỏi cất lên run run, yếu ớt.
- Chuyện của tui cô đừng quan tâm chi cho mệt. Tui như vầy thì làm sao đem lại hạnh phúc cho người khác? - Báo tỉnh queo.
- Sao anh mặc cảm hoài vậy? Ai cũng có lúc sai lầm. Biết đâu có người để ý đến anh…

Lại im lặng. Gió đuổi dồn mấy ngọn bắp chạy về phía chân trời. Có lúc con người như ngọn gió, thổi dồn mãi một hướng mà không biết điều gì đang đợi mình phía trước. Vì vô tâm, vì chung tình hay vì cố chấp? Bước chân Tâm chậm lại. Báo cũng chậm lại. Bất ngờ Tâm nắm tay Báo, dứt khoát:
- Nếu anh không chê tui tật nguyền...

- Cô Tâm - không đợi Tâm nói hết lời, Báo cắt ngang - Tấm lòng cô tui hiểu, tui mang ơn cô. Nhưng tui không xứng với cô. Tui không thể cho cô một cuộc sống đàng hoàng...
Rồi gỡ tay Tâm ra, Báo bước đi thật nhanh, như chạy. Gió lướt ràn rạt. Tâm ngồi xuống bờ cỏ, ôm mặt khóc...
*
*    *
Từ đó gốc xoài nhà bà Hai vắng một người hay ghé nghỉ mệt. Xe đẩy hàng vẫn qua lại, bà trông mỏi mắt nhưng cũng không thấy dáng người bước thấp bước cao thân quen. Ra vô bà cứ thắc mắc, cố ý cho Báo nghe:
- Con Tâm có đau bệnh gì hông mà mấy bữa nay không qua đây?

Báo biết lí do Tâm không ngang qua nữa. Ờ, mà cũng không hiểu sao mấy bữa nay Báo hay ngóng ra con lộ, chờ một cái gì đó thân thương. Báo trở nên ngơ ngẩn, trong lòng có chút hụt hẫng. Anh nhận ra mình đã bắt đầu nghĩ về Tâm từ ngày dìu cô vào nhà chăm sóc, bắt đầu cảm phục khi nghe mẹ kể về hoàn cảnh của cô. Khi anh trả lời Tâm bằng cái giọng cố làm cho dửng dưng anh đã mắng chính mình. Nào phải anh không nghĩ gì đến Tâm. Nhưng mặc cảm còn đó, và anh chưa quên được Thùy, và cả nỗi lo sợ tương lai... Anh đã dối lòng. Tâm không qua đây nữa biết đâu lại tốt hơn cho cô ấy?

Nhưng bà Hai không chịu được cái cảm giác phấp phỏm trông chờ. Một bữa bà mặc bộ đồ mới bươn bả đi. Ở nhà Báo đoán già đoán non, tự dưng hồi hộp mong mẹ về y như hồi nhỏ. Trời trưa đứng bóng, bà Hai về tới, leo lên võng nằm, mặt buồn so. Báo không dám hỏi. Sợ! Sợ một sự thật cay đắng dù anh vẫn mong Tâm sẽ quên mình. Thở dài sườn sượt cả buổi, bà Hai bâng quơ:
- Số mình hẩm hiu. Con dâu trước bạc nghĩa, bạc tình. Tưởng lần này trời cho đứa hiền thảo. Ai dè, trời không thương để giờ nó thành dâu người khác...

Tim đánh “thịch” một cái, cố ra vẻ bình tĩnh, Báo hỏi: “Má nói gì lạ vậy má?” Bà lẫy:
- Còn hỏi gì nữa mà hỏi? Mấy bữa không gặp nó, tao qua nhà hỏi thăm mới biết nó bệnh. Bệnh từ cái bữa qua cho má chai dầu xoa bóp. Mày nói gì bậy bạ để con nhỏ đổ bệnh? Mà vậy cũng chưa buồn bằng chuyện này...
- Chuyện gì? Chuyện gì má? - Báo hỏi dồn.

- Bên kia sông, thằng Tá đánh tiếng qua hỏi nó. Thằng đó không nghề nghiệp, cũng không chịu mần ăn, lông ba lông bông. Con Tâm mà lấy nó khổ cả đời.
- Rồi cổ chịu không? - Báo không nhận ra giọng của mình nữa.

- Hứ! Chịu hay không thì đi mà hỏi. Tao đã nói nó dễ thương mà mày cứ nắm níu không chịu buông hình bóng con Thùy. Con Tâm đang nghĩ, nó nói hổng tin trên đời có ai thương yêu nó thiệt bụng vì nó nghèo lại tật nguyền. Người ta có chịu cùng nó nuôi mẹ, nuôi em hay không. Nó có lí của nó. Nhưng mà...
- Nhưng sao má?

- Dù gì nó cũng ngoài ba mươi rồi. Con người ta ai không cần yêu thương. Hây da, con nhỏ mà lấy chồng tao mất đi một người bạn. Sao trời không cho tôi đứa con dâu như vậy hả ông trời? Má nghe nói chiều nay có người nhà trai qua coi con Tâm trả lời đồng ý hay là không.

Báo nghe má nói mà trong lòng như có một cơn giông lớn thổi qua. Đám bụi trong lòng bay mù mịt. Những hình ảnh cứ chập chờn: người  ngã xuống, máu loang ra cỏ, Thùy kì lưng cho anh dưới sông và đôi rắn quấn nhau trên mặt nước, song sắt buồng giam, Tâm và chiếc xe đẩy... Tất cả quay cuồng trong đám bụi mờ mịt ấy. Một lúc sau, cơn giông dịu lại, đám bụi dần tan, chỉ còn hình ảnh Tâm nắm tay anh, dứt khoát: “Nếu anh không chê tui tật nguyền...” Bà Hai ngưng nói đã lâu, nhìn thằng con trai ngồi thừ nghĩ ngợi. Bà đợi. Thời gian trôi chậm chạp, nặng nề. Bà nghe tiếng đồng hồ quả lắc thình thịch, thình thịch. Úi cha, mà nhà bà đâu có đồng hồ quả lắc?

- Mấy giờ rồi hén má?
Hỏi, không cần đợi má trả lời, Báo chạy xộc vô buồng, thay cái áo mới. Báo cứ luýnh qua luýnh quýnh, chạy ra chạy vô mấy bận. Lát sau, anh dắt xe đạp đi thẳng ra lộ:
- Con đi đây chút nghe má!
- Đi đâu?
- Lát con về, má biết.

Báo hấp tấp chạy xe đi. Bà Hai bước ra cửa nhìn theo, con bà đang cắm cúi đạp xe về hướng nhà Tâm. Bà nheo nheo mắt, mỉm cười, mong cho mưu kế của bà và má con Tâm thành công. Tụi nhỏ mặt trong như đã mà bên ngoài còn e ngại, làm khổ cho nhau. Thằng con bà qua bao nhiêu khổ sở, dằn vặt sắp đến lúc được một bến đỗ bình yên. Mà thằng thiệt kì, phải đẩy vào thử thách mới dám thật lòng mình. Thằng như vậy mà con Tâm thương, cũng kì thiệt... Trời đứng bóng mà gió cứ xông xênh... Trước mắt người mẹ là một con đường đầy nắng ấm và gió mát...

 
 N.N.Đ.U
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 3.3 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo