Cha con người phố Hẹ

Thứ bảy - 23/06/2018 13:26
Truyện ngắn dự thi. HỒ TĨNH TÂM

Tuấn được điều về một chốt trên hòn đảo nhỏ, vùng biển Tây Nam, cách đất liền hơn chục cây số, thuộc đồn biên phòng BTN. Vậy là thành lính đảo. Ôi giời, phen này thì cái Hài phải biết nhé. Lính biên phòng trên biển, có phải ai nằm mơ cũng được đâu. Xem thử nó còn dám trêu người ta là dân phố thị, công tử bột, không chịu nổi sóng gió trùng khơi nữa không. Mới một năm mà hạ sĩ biên phòng, chẳng phải bỡn đâu. Tốt nghiệp lớp mười hai vào lính, qua khóa tân binh được phong binh nhất, sáu tháng huấn luyện lên hạ sĩ, chức vụ tiểu đội trưởng, oách lắm đấy. Cùng một đợt nhập ngũ, phố Hẹ mấy đứa được thế. Tuấn từng nói với Hài. Tớ là tớ phải cám ơn bố tớ, biết chọn đúng mẹ tớ mà cưới. Rồi còn phải cám ơn mẹ tớ đã nhận lời chọn bố tớ làm chồng. Một nửa của tớ thuộc bố. Một nửa thuộc mẹ. Hai nửa ấy hợp lại, thành ra hạ sĩ tiểu đội trưởng biên phòng Nguyễn Anh Tuấn. Nếu ngày ấy mẹ tớ không chịu cưới bố tớ, biết giờ này tớ ở đâu. Cái gì cũng có duyên số. Đố ai biết trước được. Cuộc đời luôn là những bài toán có những ẩn số khó lần. Có khi bạc đầu còn chưa giải nổi.

Tuấn kể với Hài. Cuối 1975, Miền Nam giải phóng đã nửa năm, vậy mà bố Tuấn vẫn chưa được về thăm nhà vì còn phải lên trấn giữ biên giới sông Trăng. Ở tút tít mụ mị giữa Đồng Tháp Mười, chỉ có muỗi cỏ và rắn rít làm bạn, bộ đội vẫn tổ ba người tự nấu lấy cơm, cùng nhau mò tôm mò cá về mà ăn. Thư muốn gởi về nhà cũng khó. Mỗi tháng, một người được ba con tem quân đội, anh em phải dùng thuốc lá ru bi xanh đổi thêm để gởi thư về nhà. Bố Tuấn là đại đội trưởng, thương lính hòa bình chưa được về quê, có con tem nào cũng nhường cho lính. Huynh đệ chi binh đến cả từng con tem, nên ở nhà ông bà Tuấn khóc đỏ con ngươi, cứ tưởng con trai mình đã nằm xuống đâu đó trên những nẻo đường chiến trận. Bà Tuấn tưởng con trai đã hi sinh như hai anh, đòi lập bàn thờ cho đứa con trai cuối cùng, chứ đâu giải phóng đã hơn nửa năm mà bằn bặt không có lấy một chút tin tức gì. Ông nội gạt phắt đi hết. Ông bảo, quân giải phóng người ta có tổ chức chặt chẽ từ bộ tư lệnh xuống từng tổ ba người, chưa có giấy báo tử nghĩa là vẫn sống, thỉnh thoảng phố Hẹ vẫn có người từ trong Nam quảy ba lô về thăm làng đấy thôi. Mà nó là con trời, bà đã dâng nó lên chùa sau sự ra đi của anh nó là gì. Tôi là lính đánh Điện Biên, từng ăn mèn mén của người Mông, thắng cố người Giáy, uống rượu ngô người Pa Dí, tôi sống được là nhờ có đức tin, tôi chờ thằng Minh nó về sinh cho mấy đứa cháu nội... Ông nội sống như thế. Ông nội nói như thế. Từng lời cứ như đinh đóng cột. Còn bố Tuấn ấy à, chẳng những là con Đức Thánh Trần, bố Tuấn còn là đứa con trời đánh không chết. Năm 1966, mới mười bảy tuổi, bố Tuấn đã là dân quân trực chiến 14,8 li của phố Hẹ. Vào một đêm mùa hạ, mưa sầm sập nghiêng trời trút nước, sấm nổ ầm ầm như bom dội, sét quất nhoáng nhoàng, bố từ trong điếm hộ đê sông Lục, chụp cái nón cối lên đầu cùng hai người nữa chạy băng ra đồng vì sợ mưa giông làm sập bờ đất quanh khẩu 14,8 li. Đến giữa đồng thì một tia sét bủa xuống xanh lè, nổ một tiếng kinh thiên động địa, hất văng ba người. Cây gạo cổ thụ chỗ họ vừa chạy tới bị xẻ dọc, nứt toác ra, gãy gục cả ngọn, vậy mà cả ba sống nhăn. Họ cùng với mấy người trực bắn tàu bay ngoài đồng bảo vệ an toàn cho khẩu cao xạ.

Bố tớ ấy à. Bố tớ là Nguyễn Tuấn Minh, học vừa xong lớp tám thì có giấy gọi lên đường nhập ngũ. Khám sức khỏe thiếu nửa cân phải ăn gian, nhét đá vào túi quần. Đi bộ đội chống Mĩ phải ăn gian thêm cân, dân Bắc Giang mình nhiều người thế lắm. Chính ông nội tớ thời xung phong vào vệ quốc đoàn, cũng phải ăn gian văn hóa đấy. Sợ không thuộc mấy chữ i tờ, ông nội tớ phải trốn vào đình Nghè, ôm cột đình nhẩm đi nhẩm lại: O tròn như quả trứng gà, ô thời đội mũ, ơ là thêm râu. Thế mà đội kiểm tra văn hóa, họ lại chỉ vào chữ K chữ H hỏi là chữ gì. Ông ngoại tớ lúc đó đứng bên ngoài móc mánh, giả vờ nhịp chân hát. Xòn xòn đô xòn. Xòn xòn xòn đô rê. Ta vui ca hát thật vui. Thế là ông nội tớ một chữ cắn đôi không biết, cũng bớp lấy, ưỡn ngực nói ngay rằng chữ K chữ H. Còn bọn tớ mà không biết cốt cộng cốt bằng hai cốt cốt, thì đừng có hòng được tuyển đấy nhé. Đến trai gái yêu nhau còn phải biết hai đường thẳng song song nhất định phải gặp nhau ở một điểm vô cực nữa là.
Nói chung là tớ rất tự hào về dân phố Hẹ, về bố Nguyễn Tuấn Minh của tớ.
*
*    *
Nguyễn Tuấn Minh đúng là dân phố Hẹ đích thực. Nghĩ gì làm gì cứ ngay tăm tắp, cứ thẳng đuôn đuỗn, cứ trôi xuôi một dòng như sông Lục. Cuối năm 1976, trung đoàn 207 ưu tiên cho một số sĩ quan được nghỉ phép đợt một, trong đó có Hùng C trưởng C2, bạn nối khố cùng phố Hẹ. Minh xin phép nghỉ hai ngày, đi bộ từ Ba Gò ra chợ xã Tân Thành. Chẳng là, sau hơn bảy năm biền biệt, anh đã có cái bi đông inox và cái bật lửa zippo làm quà cho bố, giờ muốn mua cho mẹ món gì đó thật ý nghĩa. Cởi quần dài, tháo giày đeo lên cổ, sau bốn tiếng giang nắng mùa khô hừng hực, căm cắm một mình lội ruộng băng đồng ra chợ xã. Khát cháy cổ, đói cồn cào, anh ghé vào một quán nước bên sông, gọi cho mình một trái dừa, một gói Hero. Khi sờ vào túi áo, mới sực nhớ, khi thay bộ quân phục vải gabadin mới cáu vừa được cấp phát, vội quá, anh quên béng mất số tiền dành dụm cắc ca cắc củm còn ở trong túi áo lính trận đã bạc màu. Cũng là lính trận đánh giặc trời gầm, làm tới đại đội trưởng mà đoảng. Quên gì không quên, đi mua quà cho mẹ lại quên tiền. Con trai phố Hẹ chuyện gì cũng giỏi, mỗi chuyện tiền nong là không. Mừng quá, lo lắng quá, con người ta hay sinh ra đãng trí thì phải. Thấy anh tự nhiên ngồi ngẩn tò te, lúng túng như gà mắc tóc, mặt mày tự nhiên thộn ra, bà chủ quán biết liền. Chú bộ đội quên tiền chứ gì. Có mỗi trái dừa với gói thuốc, tôi biếu chú đấy. Hòa bình rồi, ai cũng về nhà mà mấy chú còn lên trấn giữ biên giới, sống chết mỗi ngày, tôi không lấy tiền đâu. Nếu cần mua sắm gì đó, tôi cho chú mượn, mơi mốt trả lại tôi cũng được. Xương máu mấy chú còn không tiếc, tôi tiếc gì mấy đồng bạc. Chồng con tôi cũng là lính của trung đoàn 207, hi sinh ở Đá Biên năm 1973 đấy. Ra là vậy. Trận quyết tử tháng 10 năm 1973 ở Thạnh Hóa - Long An thì Minh quên thế nào được. Trận ấy, trung đoàn hành quân cả đêm thì đến được rừng tràm Đá Biên. Bộ đội phần lớn là sinh viên mới ngoài Bắc bổ sung vào, lần đầu tiên biết mùa nước lớn Đồng Tháp là gì. Cả một vùng ngập sâu lút đầu người, chỉ những ngọn tràm là nhô lên đen thẫm. Sợ lộ giữa đồng nước nên trung đoàn dừng lại ém quân trong rừng tràm. Sau một đêm dài hành quân ròng rã, ai nấy mệt nhoài, rét run cầm cập; dù đã có lệnh phải giấu quân hết sức bí mật, anh em vẫn chủ quan cởi quần áo giăng mắc trên ngọn tràm. Chính điều ấy khiến OV10 phát hiện gọi phản lực đến dội bom. Sau đó là pháo dàn từ các chi khu thi nhau chụp về. Cả mấy cánh rừng tràm Đá Biên ngập chìm trong lửa đạn, Rồi trực thăng đổ quân, sư đoàn 7 thiện chiến vây tứ bề. Bộ đội ta bám trên các cây tràm, đứng chìm dưới nước ngập đến cổ, kiên cường đánh trả. Tiếng đạn nhọn rít điên cuồng. Mảnh pháo rít vù vù veo véo. Máu loang đỏ nước. Xác lập lềnh, có người tay vẫn còn nắm chặt báng súng, lựu đạn. Suốt một ngày, trung đoàn mới mở được đường máu ra ngoài. Minh quật sức, vác Hùng - cùng dân phố Hẹ, đang bị thương tới dòng kinh 79, khi bầu trời trận địa đỏ bầm máu đã hoàn toàn im tiếng súng. Từ một con rạch, có chiếc ghe máy cole 4 trờ tới, cô gái cầm lái tự xưng là dân Thạnh Phước, giúp Minh đưa Hùng lên sạp ghe. Thấy Hùng mất quá nhiều máu, người lả ra mềm oặt như chiếc lá, cô liền phóng ghe chạy hút về phía mặt trời đã chìm trong biển nước. Màn đêm Đá Biên dang rộng vòng tay chở che cho hai chàng trai phố Hẹ...

Cái bà xồn xồn ấy, dân Tân Thành gọi là bà Ba Bánh Ú, vì bà tròn lăn lẳn, ú nu ú núc, lại còn gói bánh ú bán mỗi ngày. Khi nghe Minh bịa chuyện đi tìm mua cau gởi về quê cho mẹ ăn trầu, vội quá nên quên đem tiền theo, bà phẩy tay nói thủng thẳng. Ôi dào, tưởng gì chứ cau ăn trầu, nhà tôi nhiều vô thiên lủng, chú muốn lấy bi nhiêu tôi cho bi nhiêu, chỉ sợ chú vác không nổi. Để tui nói thằng Tửng chặt xuống cho chú. Buồng cau ở xứ không ăn trầu quý báu gì, nhưng ở phố Hẹ cả đống tiền cơ đấy. Người ta cho thì mình nhận.

Khổ nỗi khi về lại Ba Gò, thấy đồng đội đã nhét đầy căng cả ba lô quà cáp, Minh đâm lưỡng lự. Chỉ định mua cho mẹ cái khăn len, bộ quần áo, giờ lại hóa buồng cau. Đeo cả cái ba lô con cóc to bè, lại còn thêm buồng cau, có phải thánh đâu mà vác nổi. Ấy vậy mà Hùng nói như đinh đóng cột. Mày bị thương bắp đùi, còn vác tao băng qua đồng nước, lẽ nào tao không vác được buồng cau về quê cho mày. Mọi chuyện vậy là xong, nhưng sự đời luôn có những bất ngờ, chẳng ai biết trước được gì. Về tới buổi trưa, buổi chiều Hùng đem buồng cau tới nhà Minh, nói là quà Nam Bộ. Chỉ chừng đó mà bố mẹ Minh mừng tới phát khóc. Họ khóc vì biết rằng thằng quý tử, thằng con trai của Đức Thánh Trần còn sống. Bà thắp hương vái lạy sì sụp trước bàn thờ. Vừa lạy vừa khóc, nấc lên đứt quãng. Bà ơi! Ông ơi! Ông bà về mừng cho thằng cháu còn sống này! Long ơi! Dũng ơi! Chúng mày sống khôn chết thiêng, chúng mày về đón quà Miền Nam của em nó còn sống này! Ông ngồi thần ra trên ngạch cửa, một tay cầm điếu cày, một tay cầm que đóm nang tre đã tắt lịm từ lúc nào, nói như nói với ai. Mẹ nó khóc mà làm gì. Lo mổ gà mời chú Hùng ở lại xơi cơm. Nhớ dặn con Thắm mua thêm mấy cút rượu ngang nữa đấy. Lính tráng với nhau, tôi với chú Hùng hôm nay phải nhắm rượu tơi bời một bữa. Biết là ở nhà đã sửa soạn cơm chiều, đã mời bà con chú bác, nhưng Hùng làm sao mà dứt áo bỏ đi cho được. Thế rồi ông, bà nghe sao đấy, tai phải ra tai trái, lại nghĩ thằng con gởi cau về quê để kiếm vợ cho mình. Ông bảo con gái chạy đi mời người bạn nối khố từ thời đánh Điện Biên với nhau lại nhà. Chả gì cũng đã luộc gà, rán cá, xào rau muống với thịt lợn; chả gì cũng phải mừng thằng con trai còn sống. Ngồi gật gù bên mâm rượu, ông mới đặt vấn đề kết làm sui gia với bạn. Rượu ngà ngà, ông bạn chém tay vào không khí thề. Ngay sáng hôm sau, ông, bà ăn mặc chỉnh tề qua nhà ông bạn, xin phép hỏi cưới con gái họ về làm dâu. Khổ nỗi cô gái kia, y sĩ phố Hẹ lại đã có người yêu trên tỉnh từ thời còn học ở trường trung cấp y tế với nhau. Nhưng cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Chữ hiếu thảo ngoan hiền phải được trọng làm đầu. Trạm xá chỗ cô gái kia làm việc còn mua cả quà cưới, gởi trước mừng hạnh phúc của anh lính vinh quang trở về, với cô nàng hậu phương ba đảm đang. Lệ tục truyền đời như sợi dây thòng lọng, dẫu khóc đầy mấy thau nước mắt thì cô gái kia vẫn phải vâng lời bố mẹ.

 
FullSizeRender 1 new
Minh họa: Vũ Đình Tuấn

Nhờ Hùng mà Minh biết chuyện ấy. Giải phóng quân mà không giải phóng được cho tình yêu đôi lứa thì giải phóng cái gì. Minh gởi thư về, nói thẳng với bố mẹ mình rằng, không thể cưới được người mà mình chưa hề quen biết, nếu bị ép quá, sẽ xin ra đảo làm lính biên phòng. Đất chẳng chịu trời thì trời phải chịu đất. Hai ông bà đành thở dài chấp nhận.

Rồi cũng đến lượt Minh được nghỉ phép. Xe về tới trạm K vào chiều tối hôm trước, hừng sáng hôm sau Minh đã khấp khởi khoác ba lô, hăm hở về nhà. Đi bộ được hơn bảy cây số, thấy quán nước bên đường, Minh định ghé vào, nhưng khi tới nơi, nhìn thấy có cô gái trẻ đẹp đang ngồi vừa quạt vừa uống nước, tự nhiên Minh ngại. Cái ghế dài ghép bằng hai đoạn tre ngắn như vậy, chẳng lẽ hai người lại ngồi sát bên nhau. Đánh đồn, chống càn không sợ, nhưng lính 207 lại sợ gái. Thấy Minh ngập ngừng, cô gái nhìn anh cười đon đả. Anh bộ đội ơi. Anh về đâu? Vào đây nghỉ ngơi uống cốc nước rồi em cho đi nhờ. Em về tận phố Hẹ đấy. Được lời như cởi tấc lòng. Minh đặt ba lô đặt xuống đất, ngồi sát bên cô gái. Họ uống nước, ăn kẹo dồi, chuyện trò thoải mái, cứ như đã quen biết từ lâu. Rồi cô gái ôm ba lô ngồi sau, Minh gò lưng trên yên xe, ra sức đạp. Những câu chuyện lăn dài theo vòng bánh xe quay rào rạo trên mặt đường. Minh kể chuyện bố mẹ đi dạm hỏi cho mình, cô gái cười ngặt nghẽo, phải vòng một tay ôm lấy lưng Minh cho chắc. Rồi cô hỏi, nếu gặp một người chưa có người yêu như em anh dám cưới không? Minh trả lời chắc nịch. Cưới chứ. Cô tuyệt thế này làm sao mà không cưới. Nếu cô đồng ý, tôi chở thẳng về nhà ra mắt rồi cưới luôn theo kiểu thời chiến cho gọn. Lính tráng bọn tôi cái gì cũng cấp tập, không rề rà được đâu. Chỉ có vậy. Thế mà chưa đầy một tuần, họ đã nhờ chi đoàn thanh niên nơi cô giáo cấp một đang dạy học đứng ra làm lễ tuyên hôn. Nghĩa là cái bảng đen của lớp học có thêm dòng chữ bằng phấn màu, trăm năm hạnh phúc, vui duyên mới không quên nhiệm vụ. Rồi thì nước chè xanh, thuốc lá Sông Cầu, kẹo Hải Hà thoải mái. Cô dâu đùn chú rể đứng ra phát biểu. Chú rể vừa lọng ngọng gãi tai vừa nói. Thưa bà con, cô bác, các đồng chí! Lâu lâu chúng tôi mới cưới nhau một lần, mong bà con, cô bác, các đồng chí cứ góp ý thoải mái, để lần sau chúng tôi rút kinh nghiệm làm tốt hơn. Mọi người cười nghiêng ngả.
*
*    *
Nheo nheo con mắt trái, Tuấn nói với Hài. Nhờ mấy chuyện tình yêu như thế mà tớ mới ra đời. Cám ơn tình yêu là phải quá đi chứ. Ngày mai tớ lên đường vào Nam ra đảo, cậu phải thưởng thứ gì thật xứng đáng là dân phố Hẹ chứ. Không phải là khăn tay với sổ tay đâu, phải thứ gì nhớ đời ấy. Hài cũng hấp háy mắt trả lời. Tớ biết tỏng là cậu thích gió mát sau lưng rồi. Một nụ hôn phố Hẹ, được chưa nào. Nói xong Hài chu môi hôn đánh chụt lên má của Tuấn. Đem theo nụ hôn ấy, Tuấn lên tàu hỏa vào Nam, ngồi ô tô xuống Kiên Giang, ngồi ghe chài ra đảo nhỏ thành lính biên phòng giữ đảo. Cứ tưởng như Trần Đăng Khoa nói, đảo nhỏ đúng là nhỏ thật, ới một tiếng là hết, nhưng khi đặt chân lên, Tuấn sững cả người. Có núi nhé. Có rừng nhé. Có mấy ngôi nhà của lính, với người với lợn và cả mấy con chó. Ấy vậy mà tuyệt nhiên nước ngọt thì không. Nước là báu vật phải chở ra từ đất liền. Kể cũng lạ. Cách đất liền chỉ hơn mười cây số, thế mà lính phải nhận nước cấp phát để rửa mặt đánh răng buổi sáng, để tắm táp mỗi tuần một lần. Nói theo kiểu dân miền Tây là tắm xà tón. Lính được phát mỗi người một xô nước, đổ mấy ca vào xoong quân dụng, nhúng khăn vào đấy cho ướt, rồi lau chùi kì cọ, rồi đứng trên bệ xi măng, cẩn thận rưới từng ca cho trôi bụi ghét. Vừa rưới vừa nghe tiếng nước chảy tỏng tỏng vào cái hố xi măng dưới đất. Nước ấy là nước dùng đấy. Không phải dùng để ăn uống mà để tưới rau. Lính có thể khát nước, chứ rau thì không. Rau trên đảo chang chang nắng, lồng lộng gió, chỉ thiếu nước một ngày là khô quắt lại, lả xuống như người chết khát. Nước vo gạo dùng để nuôi lợn. Lợn cũng có tiêu chuẩn cấp phát nước mỗi ngày. Nước đái lợn, nước đái người, nước gì cũng phải giữ lại mà tưới rau. Nước trên hòn đảo nhỏ quý hơn cả vàng ròng. Ai nói ở đảo nhớ tiếng con gái, còn Tuấn nhớ dòng sông Lục đến nao cả người. Nước cứ dào dạt suốt ngày đêm tuôn chảy về biển, vậy mà biển vẫn mặn, đảo nhỏ khát từng giọt nước. Cứ mỗi tuần tàu hải quân chở nước ngọt ra đảo một lần, lính lại được một bữa liên hoan nước ngọt. Nước rửa mặt buổi sáng, nước tắm giặt tăng gấp đôi. Lính ta ai cũng đẹp ra nhờ mặt mũi sáng hẳn lên. Nhưng đẹp ở đây cũng chỉ để cho biển nó ngắm chứ chẳng để làm gì. Tuấn thèm được chạy ù vào đất liền, xin Hài hôn cho lần nữa. Giời ạ, nụ hôn là gì mà thơm quá, nồng nàn quá, rạo rực quá. Ra đảo đã mấy tháng rồi mà nụ hôn của Hài còn đọng lại trên má Tuấn, như dấu ấn thơm tho của dân phố Hẹ. Nhưng lính đảo mà cứ vương vấn mãi nụ hôn thì còn gì là lính đảo. Tuấn ước được làm lính 207 như bố, đi khắp mọi nơi. Nhưng ở đảo chỉ có biển mênh mông đầy sóng và gió. Ban ngày mặt biển cong vồng lên dưới ánh nắng mặt trời, sáng ánh lên lấp lóa, nhức cả mắt. Ban đêm nó kéo dài ra hun hút, vô tận vô cùng, dính liền với bầu trời đen nhanh nhánh, cả vòm sao lung linh kéo tuột dải Ngân Hà xuống mặt nước. Tuấn chưa thấy những con sóng lưỡi búa, những con sóng bạc đầu, bởi mùa bão giông chưa đến. Tuấn ra đảo vào mùa biển lặng, chỉ mới gặp đảo chìm trong ong ong nắng lửa. Nắng nóng nung chang chang đảo nhỏ mười hai tiếng một ngày. Thế mà lạ lùng thay, lính tráng vẫn hồn nhiên hát những bản tình ca, cây rừng vẫn xanh um nỗi đợi.

Thế rồi trung úy Tấn Cường phân công Tuấn lên rừng chặt cây về làm củi. Gì chứ việc lên rừng lấy củi thì Tuấn thạo lắm. Từ phố Hẹ lên rừng dẻ, rừng lim chỉ vài cây số. Dân phố Hẹ lên rừng chặt củi hay lượm hột dẻ, cũng chỉ đi từ lúc mọc mặt trời đến quá trưa là về. Nhìn những đống phân trong rừng, Tuấn biết là rừng có con gì, nó còn ở quanh đây hay đi nơi khác. Nhìn gốc cây trầy xước, Tuấn biết đó là lợn rừng hay hoẵng đến chà lưng. Nhìn vỏ thân cây bị xước, Tuấn biết đó là gấu chó hay gấu ngựa. Tuấn còn biết xem cả dấu trăn bò, biết ngửi mùi thơm để tìm đến nơi đâu có tổ ong đang làm mật. Xa như rừng Quèn ngoài quê mà Tuấn mới mười hai tuổi đã dám một mình đi lấy măng vầu, măng giang, măng nứa. Rừng ở trạm BTS chỉ sát sau nhà, cây cối mọc trườn lên đỉnh núi cao hơn hai trăm mét, mọc trượt xuống bốn xung quanh. Trên núi mọc cây gì chưa biết, nhưng dưới núi thì bàng mọc lấn ra cả biển. Muốn có than nướng cá, nướng cua, nướng mực, thì phải chặt những cây có thân gỗ chắc. Bởi vậy đi lấy củi lần này, Tuấn sẽ khám phá rừng trên đảo cho biết. Hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy phía bắc mạn đảo có vết trầy xước dưới gốc cây do lợn rừng đến cạ lưng gãi ngứa, vậy là Tuấn lần theo dấu vết, gặp được một bãi đất khoảng vài trăm mét vuông, mọc đầy lùm bụi. Tại nơi thấp nhất, Tuấn nhìn thấy một bãi đất rộng khoảng bằng hai cái giường của lính, bị xới tung lên, phơi ra màu nâu sẫm nhóng nhánh dưới ánh mặt trời. Biết chắc đây là nơi lợn rừng đến ủi để uống nước. Dùng dao đào lên một lỗ to và sâu bằng cái thau thì nước ứa một lúc là đầy ngập, trong vắt và ngọt lịm. Quá trưa một chút, Tuấn vác một bó củi khô về trại, báo cáo với Tấn Cường là đã tìm thấy nguồn nước ngọt trên đảo. Anh em ra đó thay nhau đào được cái giếng rộng chừng hơn một mét, sâu hơn hai mét, miệng giếng chất đá núi cao lên chừng nửa mét, bốn phía rào bằng cây rừng chắc chắn, rồi mở một con đường mòn từ chỗ ở, vòng qua chân đảo để đến đó. Đảo nhỏ đã có nước ngọt để ăn uống, tắm giặt và tưới rau thoải mái. Giếng đó gọi là giếng Anh Tuấn. Tuấn viết thư cho Hài, khoe anh được bằng khen chiến sĩ thi đua, đã được phong lên trung sĩ. Cuối lá thư kí tên trung sĩ Nguyễn Anh Tuấn đàng hoàng. Oách quá đi chứ. Chưa đầy một năm đã trung sĩ. Nếu không là dân phố Hẹ, không là con bộ đội trung đoàn 207, sao được như thế.
*
*    *
Đúng là chuyện đời không ai biết trước được điều gì. Cũng như chuyện Nguyễn Tuấn Minh, bố của Nguyễn Anh Tuấn, bắn cháy tàu bay vậy. Trong trận đánh đồn Gãy Kinh Nhứt, chỉ chớp mắt chưa đầy hai chục phút, tiểu đoàn 1 chiếm lĩnh toàn bộ đồn. Xông vào tấn công không một ai hề hấn gì, nhưng khi rút ra, một trái đạn pháo 155 li nổ quá gần, đất cát văng theo hơi đạn pháo vù vù, miểng pháo chém gió ràn rạt chẳng làm ai bị thương, nhưng hơi pháo lại làm Nguyễn Tuấn Minh bị rách giác mạc, băng kín cả hai mắt, phải chuyển về viện quân y tiền phương của trung đoàn. Lính 207 bị mảnh bom pháo xẻ rách bắp tay bắp chân chỉ là chuyện thường. Rách giác mạc lại càng thường hơn, nhưng không thấy đường thì làm sao mà ra trận. Vậy là Minh được về viện tiền phương điều trị, được nghe mấy cô quân y ca bình bán, kim tiền. Lỗ tai thì sướng, chứ con mắt có thấy gì đâu mà sướng. Các cô hát chay không đàn, đệm theo hò xang xê cống, giọng con gái miền Nam ngọt lịm như mía lùi, Minh chỉ ước gì được tháo băng để nhìn cho sướng hai con mắt. Thế nhưng khi bỏ băng ra, người đầu tiên Minh nhìn thấy lại là ông Vũ Trung Kiên ở ban tham mưu trung đoàn. Nghe ông Kiên nói trung đoàn vừa được bổ sung vũ khí mới, vậy là Minh quên phắt việc ngắm mấy cô. Minh năn nỉ xin ông Kiên cho riêng đại đội mình một khẩu RPD. Vớ được khẩu súng mới cáu cạnh chiều hôm trước, sáng hôm sau Minh đã theo tay trợ lí quân lực tiểu đoàn lên đường về đơn vị. Anh hớn hở tới mức quên béng cả việc chào hỏi mấy cô quân y. Đeo chéo băng đạn trên người, vác khẩu RPD trên vai, Minh cùng anh trợ lí tiểu đoàn 1 đến được kinh Đất Sét thì trời đã xế trưa. Hai người ngồi dựa gốc cây me keo lôi lương khô ra ăn. Đang ăn thì có chiếc OV10 vè vè bay tới quần đảo trên đầu. Minh nói. Mình bắn nó cũng như mình nghi binh cho tiểu đoàn, tiện thể tôi khai trương khẩu súng. Bắn xong mình đi tiếp thì sợ gì đạn pháo từ An Hữu dập xuống. Thế là tay trợ lí đứng xổng lưng cầm càng khẩu trung liên để Minh ngắm bắn. Minh xiết cò một tràng mười viên, chiếc máy bay xịt khói cuồn cuộn, rơi chúi xuống phía kinh Dương Văn Dương, nổ đùng một tiếng, chết nhanh như con ó bị bắn trúng đầu.
*
*    *
Tuấn tự hào về chuyện bố Tuấn Minh bắn rơi OV10 lắm. Còn chuyện Tuấn tìm ra nguồn nước ngọt trên hòn đảo nhỏ thì có thấm tháp gì, bõ bèn gì; chỉ là ăn may nhờ mấy con lợn rừng xuống núi tìm đất ướt đằm mình tránh nóng. Tuấn vừa đứng cho lợn ăn trưa vừa vắt óc ra nghĩ, tối nay sẽ viết cho Hài một bức thư kể chuyện đêm trăng trên biển đẹp thế nào. Đang miên man trong đầu thì phía chòi canh có tiếng kẻng báo động. Kiểu đánh dồn dập từng tiếng một liên tục như vậy là hiệu lệnh báo có tàu lạ xuất hiện. Trung úy Tấn Cường lệnh cho Tuấn cùng ba người nữa xuống ca nô ra biển. Đây cũng là chuyện thường của trạm biên phòng BTN. Cứ vài ngày họ lại phải phóng ca nô ra xét hỏi những con tàu lạ, nếu có vấn đề thì điện báo về đất liền xin ý kiến. Đó thường là tàu thuyền vượt biên hoặc tàu buôn hàng lậu; cùng lắm là tàu của ngư dân chết máy dạt vào xin giúp đỡ. Lính biên phòng trên biển nhiều người biết cả nghề sửa máy tàu. Tuấn cũng là một tay cự phách, nên có chuyện gì với ngư dân ngoài biển, trung úy trạm trưởng cũng gọi chàng trai phố Hẹ đi theo. Nhưng lần này thì khác. Vừa thấy ca nô của biên phòng lao ra, chiếc tàu lạ đã quay đầu bỏ chạy. Tấn Cường ra lệnh cho ca nô mở hết tốc lực, còi lệnh hú dóng dả liên hồi và bắn pháo hiệu dừng tàu lên trời. Nhưng tàu lạ vẫn ngoan cố bỏ chạy, đuôi nước xòe ra ngàu ngàu bọt sóng. Ca nô nhảy chồm lên như bay trên mặt biển. Khoảng cách giữa chiếc tàu với ca nô cứ rút gần lại, gần lại. Khi khoảng cách dưới một trăm mét, trên tàu lạ có chớp đạn lóe lên, rồi một quả đạn lửa vun vút bay tới. Thượng sĩ lái ca nô ngoặt trái rất nhanh, ca nô nghiêng hẳn một góc gần hai mươi độ, nước bắn tung lên ràn rạt. Trung úy Tấn Cường dùng loa điện cảnh cáo, yêu cầu tàu dừng lại. Chiếc tàu lạ chẳng những vẫn chạy mà người vừa bắn quả đạn lửa còn kê súng lên lan can tàu. Từng học đi săn chồn cáo từ năm mười hai tuổi, từng là người nổi danh bắn súng kíp giỏi nhất phố Hẹ, chỉ cần có lệnh, Tuấn nổ súng, anh sẽ hạ gục kẻ ngoan cố dám liều mạng bắn trả kia. Một chớp lửa nữa lại lóe lên. Chiếc ca nô ngoặt phải, ngoặt tiếp sang trái, rồi chồm lên vừa xé nước trắng xóa, vừa nhảy tung mình ầm ập trên sóng. Quả đạn lửa nổ ngay phía sau đuôi ca nô. Bụi nước mù mịt, đổ ập xuống ào ào như bão. Dù đôi mắt bị nhòa nước mặn, Nguyễn Anh Tuấn vẫn nhìn rõ mục tiêu. Anh xiết nhẹ cò khẩu 14,8 li. Kẻ trên tàu gục xuống. Khẩu súng dài hơn nửa mét trên vai của hắn rơi xuống biển. Liền đó, Tuấn thấy đau nhói bên ngực phải, buông tay ngã ngồi xuống ca nô. Một tràng đạn AR15 của kẻ khác trên tàu đã bắn trúng anh. Người trung sĩ đồng đội xốc nách Tuấn ra phía sau băng bó. Hai chiếc tàu hải quân từ trong bờ đang xé sóng lao tới. Tiếng còi tàu hú vang lộng óc.
*
*    *
Tuấn tỉnh dậy. Người đầu tiên anh nhìn thấy là cô y sĩ mặc áo bờ lu trắng xóa. Người đứng bên cạnh thì Tuấn không tin nổi, vì chính đó là cái Hài phố Hẹ. Có lẽ Hài đã khóc nhiều lắm, thức nhiều lắm. Hai con mắt vốn đen như nhung của cô rướm đỏ, xung quanh thâm quầng, nhưng gương mặt vẫn hồng hào, vẫn đẹp ngời ngợi như hoa bưởi trong vườn. Còn người đàn ông tóc bạc ngồi ở cuối giường, Tuấn thấy quen quá. Gương mặt hiền từ, nhưng từng nét vẫn rắn rỏi kiên nghị. Khi ông đứng dậy bước lại gần thì Tuấn nhận ra ngay. Chính là bố Tuấn Minh - người cựu chiến binh trung đoàn 207, người từng bắn hạ một chiếc OV10 ở Ba Gò. Từ từ đưa bàn tay phải lên nắm chặt tay bố, Tuấn mở to mắt nhoẻn miệng cười. Anh nghe rất rõ tiếng của Hài ngay bên cạnh.

Em đây anh Tuấn ơi! Hài phố Hẹ - Bắc Giang đây, Tuấn ơi!
Nhắm nghiền hai mắt lại, Tuấn thấy cả ba bố con xuống ghe chài của ngư dân Kiên Giang ra đảo. Trung úy Tấn Cường trạm trưởng BNT, cùng với hơn mười người lính biên phòng của đảo, dẫn bố Tuấn với Hài ra thăm giếng nước xây bờ đá duy nhất của đảo. Nước ngọt lịm, trong vắt, soi bóng mây trời biển Tây Nam lồng lộng 
 
Trại sáng tác Đà Nẵng, tháng 5/2018
H.T.T

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 40 trong 9 đánh giá
Xếp hạng: 4.4 - 9 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)