pham ha hai

Định mệnh màu huyền không

  •   10/12/2017 12:10:00 PM

Lâm ra khỏi nhà. Rẽ phải một cách vô thức. Đây là con đường mà mấy mươi năm anh chưa hề một lần đặt chân, bởi nghe nói nó là con đường vô ngọn, mà ngọn là ngọn một con kinh cụt, mà kinh cụt, nghĩa là không còn nơi nào để đi tiếp, nghĩa là bế tắc ở nơi tận cùng của nó. Với nữa, ở xóm phố của Lâm, hễ nghe danh ai là anh hùng thảo khấu, y như rằng người đó là dân trong ngọn. (Truyện ngắn của HỒ TĨNH TÂM)

Bà nội tôi

Bà nội tôi

  •   09/12/2017 08:52:00 AM

Chiến tranh đi qua, sau hoà bình một năm, tôi trở về thật. Bà nội cũng gắng gỏi sống, thoi thóp cho đến ngày thống nhất 30.04 để đợi tôi thật. Mà cuối cùng, tôi chỉ gặp bà trong di ảnh phủ đầy hương khói (HÙNG LÝ)

Yêu thương đầy ắp

Yêu thương đầy ắp

  •   07/12/2017 12:04:00 PM

Từ nơi chị tôi nằm, trên lưng chừng núi, nhìn xuống thấy một khúc sông Lô tuyệt đẹp. Đẹp là bởi ở giữa sông có một đoạn doi nổi lên, chia dòng sông ra làm đôi, rồi về cuối doi lại chập lại. Trên bãi doi, nhiều cây lâu năm, xanh mướt. Nước mới rút sau trận mưa lớn từ thượng nguồn, rều rác còn treo đầy trên những tán cây. (Tản văn của ĐỖ BÍCH THÚY)

Nhà văn TÔ HẢI VÂN và truyện ngắn "Đi 3 mét trên cầu vồng"

Nhà văn TÔ HẢI VÂN và truyện ngắn "Đi 3 mét trên cầu vồng"

  •   05/12/2017 12:47:00 PM

Có thể đi dạo chơi trên cầu vồng được không? Với người thường thì không thể, nhưng với nhân vật chính trong truyện này thì có thể. Minh là người nghiên cứu khoa học, gã những muốn leo lên đấy để chơi, và để tìm cái công thức tổng quát gã vẫn suy nghĩ tìm tòi lâu nay.

Tình yêu trên vùng đất bazan

Tình yêu trên vùng đất bazan

  •   02/12/2017 12:42:00 PM

Con đường từ Pleiku lên Ia Grai xuyên qua bức tranh đại ngàn của núi rừng Tây Nguyên. Trên nền đỏ của đất bazan dẻo quánh, phủ lên là màu xanh trù phú của những rừng cao su, cà phê, những vườn điều, tiêu mướt mát. Trời Tây Nguyên ngắt xanh rải màu vàng nắng. (Ghi chép của ĐỖ THỊ MAI HOA)

Qua một mùa hoa

Qua một mùa hoa

  •   30/11/2017 12:22:00 PM

Trời mưa như rắc bụi, hơi lạnh giữ chân người bên bếp lửa. Pú ngồi cạnh mẹ chồng mà thấy mình già hơn mẹ. Pú sợ lạnh, sợ bước ra ngoài gió nổi lên nhìn thấy vạt rừng mơ đang nở trắng tinh dưới mưa bay lại nhớ Cháng thêm. Mẹ chồng thấy con dâu buồn, chỉ chép miệng bảo: “Nó là đàn ông”. (Truyện ngắn của NGUYỄN LUÂN)

MH VNQD SO 10 2017  TRUYEN BA CHI BA PHAI

Ba chỉ ba phải

  •   27/11/2017 12:05:00 PM

Trong những ngày trời nhàn nhạt rất dễ gặp ở Hà Nội, nhiều khi đã quá dư thừa các thức tao nhã, như uống nhiều trà quá, đã nhấm nháp cốm đủ, bỗng mồm cần một thứ gì đấy béo ngậy mà không làm cho bụng no ự ra kiểu chân giò. Mà lại dễ chế biến, thì thịt ba chỉ là thứ tiện nhất. (Tản văn của NGUYỄN TRƯƠNG QUÝ)

Trở lại chiến trường xưa

Trở lại chiến trường xưa

  •   26/11/2017 10:52:00 AM

Phải mất 40 năm mới có dịp trở lại một số nơi tôi và đồng đội đã đặt chân trong những năm chiến tranh và trong những ngày tháng hoà bình đầu tiên (Ghi chép của HÙNG LÝ)

VNQD12102017 Mua chim ngoi

Mùa chim ngói bay về

  •   24/11/2017 12:22:00 PM

Huy đi tìm lão Thận, tìm mãi mới thấy cái tum cắm bằng những cành lá móc bạc thếch lẫn vào cây cỏ đầu thu. Là người mê chim, mê cá từ nhỏ, Huy biết chắc chắn lão Thận ở trong đó. Nhẹ nhàng Huy lách vào, lão Thận chẳng hề giật mình. (Truyện ngắn của HÀ NGUYÊN HUYẾN)

Con nhện

Con nhện

  •   22/11/2017 12:46:00 PM

Khâm liệm kí ức cô độc trong những vệt sáng nháng lên nhằng nhịt. Trôi qua những đôi bàn chân trượt vào cõi mộng mị. Chiếc mạng nhện mỏng manh yếu ớt. Những khớp xương đau nhức, run rẩy. Tôi khép mắt, tự thả mình rơi tự do vào cái hộp nhỏ sơn son. Ngón tay thon của Chiêu Thánh còn mơn trớn vuốt ve như muốn xoa dịu cơn đau đang hành hạ tôi. (Truyện ngắn của NGUYỆT CHU)

Trở về nghe sông núi

Trở về nghe sông núi

  •   19/11/2017 12:29:00 PM

Hôm ấy, bình minh sớm hơn mọi ngày, mây vàng trải lãng đãng, nối đuôi nhau in xuống mặt sông mùa lũ mênh mang, sóng bập bềnh hệt như những chiếc xuồng trong buổi hành quân ngày nào. Giữa dòng, trên chiếc xuồng ba lá, cánh tay chị nhỏ nhắn lướt theo mái dầm, đầu đội nón lá che hết nửa khuôn mặt, trên vòng cổ là chiếc khăn rằn đen trắng, một đầu khăn tung xõa xuống bờ vai. (Bút kí của HOÀNG THỊ TRÚC LY)

mộ núi

Mộ núi

  •   17/11/2017 12:12:00 PM

Duyên hả, phải Duyên hôn? Chèn ơi, lâu dữ… Hoài hấp tấp nhảy qua con kinh hẹp khi thấy Duyên đứng đầu kênh Lô 2 dòm hướng về nhà mình còn một đoạn xa. Hoài nhìn thấy cô từ đầu kênh nhưng chưa dám gọi, Duyên như khói, mờ mờ trước mắt, chắc tại Hoài mong nhớ quá, mắt ướt nhòe không nhìn rõ. Từ dạo Duyên đi, Hoài vẫn loanh quanh ở Lô 2 này có ý đợi. (Truyện ngắn của NGUYỄN THỊ VIỆT HÀ)

Dấu chấm treo

Dấu chấm treo

  •   14/11/2017 12:59:00 PM

Đi họp Hà Nội về, ông thầy giáo cạnh nhà cho biết cả làng ở Bắc Giang bảo không có ai là thanh niên tên Tiến nhập ngũ năm 1970. Ông tỏ ý hối tiếc khi chuyến đi một công hai việc không thành công trọn vẹn. Lúc này anh mới vỗ trán nhớ ra, à, tên thật của anh là Trảng, chứ không phải Tiến. Tiến là tên anh tự đổi ngày lang bạt xuống Cà Mau tìm đất sống cách đây gần bốn mươi năm. (Truyện ngắn của THU TRÂN)

ngươi dan ba nghe nhac dem

Người đàn bà nghe nhạc đêm

  •   11/11/2017 02:00:00 AM

Người đàn bà ngồi trước hiên. Nắng rớt xuống vai một buổi chiều muộn. Hanh hao. Vàng vọt. Héo hắt. “Em có nhớ căn nhà xưa bên khu vườn cải/ Nơi những sớm mai nằm nghe nắng giòn trên mái…” (Truyện ngắn của LƯU THỊ MƯỜI)

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và truyện ngắn "Lão Chộp"

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và truyện ngắn "Lão Chộp"

  •   08/11/2017 04:08:00 AM

Nhà văn Đỗ Tiến Thuỵ bảo tôi: “Em đọc văn xuôi của bác khá nhiều. Nhiều cái bác gọi là Chân dung văn. Nhưng thực ra, nó là truyện ngắn đấy. Ví như “Lão Chộp” chẳng hạn. Có lẽ bác viết về người thật, việc thật, nên người ta tưởng nó là cái kí, hay chỉ đơn thuần một bài báo. Nhưng không.

Chòm nhà giữa ruộng

Chòm nhà giữa ruộng

  •   04/11/2017 03:32:00 PM

Chòm nhà nằm như cái ốc đảo lẻ loi giữa ruộng ấy có khoảng mười căn nhà, trông nghèo nàn và ảm đạm, toàn nhà lá nhỏ xíu. Trước mỗi nhà trồng mấy cây dừa. Dân ở đó ngoài nghề làm ruộng ra, họ còn đi giăng lưới cắm câu kiếm sống. (Truyện ngắn của PHAN TRUNG NGHĨA)

PHẠM HÀ HẢI

Như vạt rêu ngoài suối

  •   02/11/2017 01:21:00 PM

Lão Lía hồ hởi bước từng bước lên những bậc thang bóng nhẵn. Lão bỗng giật thót, đứng sững lại ở bậc cầu thang thứ bảy. Đôi gà trống đem đến cúng ma nhà gái trong lần ra mắt tuột khỏi tay, rơi bịch xuống chân. (Truyện ngắn của KIỀU DUY KHÁNH)

Bí mật của cỏ

Bí mật của cỏ

  •   31/10/2017 01:08:00 PM

Hơn bảy mươi tuổi, tôi về Hà Nội xây dinh thự riêng bằng đá phiến tinh xảo ở ấp Thái Hà. Buổi sớm, ngồi thẫn thờ nhìn trời đất, nhìn mây bay qua gò Đống Đa, thấy đời người trôi qua như dòng sông chở nhiều cỏ dại. Trong đêm, tiếng gọi cha gọi mẹ vọng động cả khu dinh thự, lạnh toát như hơi thở rầu rĩ của đá phiến. (Truyện ngắn của LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG)

Người qua sông Mê

Người qua sông Mê

  •   27/10/2017 01:57:00 PM

Cơm nước sớm, dọn dẹp xong, vào giường nằm mê mệt mãi không sao thiếp đi được. Người nửa như ốm, nửa như không. Mỗi lần về làng đầu óc thấy nặng nề, khó chịu. Tưởng ốm, vật ra đánh cảm, cạo gió, uống thuốc không khỏi. Nhưng cứ đi khỏi làng thì hết. Thật lạ! Tôi không dám nói điều ấy với mẹ, sợ mẹ buồn lại thêm lo nghĩ. (Truyện ngắn của CÁT LÂM)

Đèo thiền

Đèo thiền

  •   26/10/2017 01:22:00 PM

Đi vào những thời khắc ấy, quả tình, mới hiểu vì sao nhiều bậc kiệt hiệt thuở xưa lại chọn chốn lâm tuyền làm nơi tu tập và đi về. Những đoạn đường đèo vòng vèo ngả lưng vào vách núi, làm một giấc say nồng khoáng đạt không mộng mị. Xung quanh đèo, cái lạnh trong vắt của sương khuya ủ mình trong những búp lá non. (Tản văn của NGUYỄN ĐÌNH MINH KHUÊ)


Các tin khác

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo