Bánh sủi cảo của mẹ

Thứ hai - 25/09/2017 21:07
Truyện ngắn. TRƯƠNG TƯỜNG (Trung Quốc)

Mẹ tôi lâm bệnh do làm việc quá sức phải nằm viện, bà nằm bẹp trên giường bệnh. Bà ngoại tôi từ phương xa biết tin mẹ bị bệnh, lòng dạ như lửa đốt, thương con vô bờ, bà tất tưởi khăn gói từ một thành phố nhỏ ở miền Nam xa xôi tới thăm mẹ tôi.

Hai mẹ con xa cách đã quá lâu, hôm nay lại gặp nhau bên giường bệnh nên bao cảm xúc dồn nén làm nước mắt tuôn rơi khiến cho những bệnh nhân bên cạnh cũng không cầm được nước mắt thương cảm.

Bà ngoại hỏi han mẹ không ngớt, tay chân cứ liến thoắng như muốn sao xoa dịu thật nhanh sự lo lắng trong lòng.
Bà ngoại hỏi mẹ: “Thấy trong người thế nào hả con, sao sắc mặt nhợt nhạt quá?”

Mẹ tôi mỉm cười nói: “Trong người con thấy vẫn tốt, nhưng có điều con không muốn ăn gì cả, đến cơm con cũng không muốn ăn.”

Bà ngoại vô cùng lo lắng, nói: “Con à, không ăn thì chịu sao được con? Con nghĩ thử xem hay có muốn ăn gì khác không nào?”

Mẹ tôi nở nụ cười rất bí mật: “Thực ra, con chỉ muốn ăn món sủi cảo nhân rau cần của mẹ làm thôi.”

 
VNQDDT Banh sui cao cua me
Minh họa: NGÔ XUÂN KHÔI
 
Nét mặt bà bỗng nhiên tươi tắn hẳn lên, cứ như là đã tìm được một phương thuốc diệu kỳ trị bệnh cho mẹ tôi. Bà vỗ gối đứng dậy nói: “Thế thì tốt quá rồi, mẹ đi làm sủi cảo nhân rau cần như hồi bé vẫn làm cho con ăn ngay bây giờ đây!”
Vừa nói xong bà liền đứng ngay dậy kéo tôi đi cùng về nhà làm bánh.

Trong lúc làm bánh bà ngoại không để tôi phải đụng tay vào vì từ xưa tới giờ tôi không thạo việc bếp núc, bà sợ tôi làm hỏng việc lớn của bà. Tôi đứng ở cửa bếp, lẳng lặng nhìn bà làm chăm chú, dường như bao tâm huyết bà dồn hết vào từng chiếc bánh, nắn nót từng chi tiết một. Trong lúc nặn bánh, tôi thấy trên khuôn mặt già nua của bà những giọt nước mắt cứ rơi, lòng tôi cảm thấy vô cùng bối rối.

Một tiếng sau, bà đã làm xong bánh sủi cảo nhân rau cần, cái nào cũng tỏa hương thơm phức, bà ngoại đóng gói cẩn thận vào hộp bảo ôn rồi kéo tôi đi vào viện ngay.

Suốt dọc đường, bà đi rất vội vã, dáng siêu vẹo, tôi biết chắc là bà sợ bánh sủi cảo bị nguội.

Tôi và bà ngoại vừa vào đến bệnh viện, mẹ tôi nhìn thấy hộp sủi cảo liền vui vẻ hẳn, trông mẹ cứ như là đã thèm món này lâu lắm rồi. Mẹ tôi vội vàng đưa tay ra đỡ nhưng đột nhiên nghĩ ra tay mình bẩn nên nhờ bà ngoại lấy chút nước để rửa tay, bà ngoại liền đứng lên đi lấy nước. Bà vừa đi, mẹ liền gọi tôi lại: “Con trai à, chỗ này cách nhà vệ sinh hơi xa, con đi giúp bà bê nước vào”, thế là tôi chạy theo giúp bà bê nước rửa tay cho mẹ.

Khi tôi đưa bà vào phòng, chúng tôi thấy mẹ đã bắt đầu ăn bánh rồi. Mẹ cười nói: “Vì con thèm quá nên ăn luôn rồi”. Tôi nhìn trong hộp đựng bánh sủi cảo của mẹ chỉ còn lại một vài cái bánh. Bà ngoại mắng yêu mẹ: “Lúc nào cũng thèm thuồng như thế thôi con ạ!”. Nhưng tôi thấy niềm sung sướng lộ rõ trên mặt bà, vì cuối cùng thì mẹ tôi cũng đã chịu ăn rồi.

Mấy hôm sau, bệnh tình mẹ vẫn nặng nhưng có vẻ như đã thèm ăn uống hơn, lúc nào cũng thấy mẹ ăn hết sạch món bánh sủi cảo bà ngoại làm.

Tối ngày hôm sau, tôi ở lại viện với mẹ. Mẹ tôi đang nằm bên cạnh xem sách, còn tôi thì ngồi trước viết lách những thứ tôi thích.

Lúc đó tôi không may làm rơi cây bút xuống nền nhà rồi cây bút chui tọt vào gậm giường chỗ mẹ tôi nằm. Tôi đưa tay vào gậm giường để tìm, nhưng không tìm thấy bút đâu mà tôi vô tình chạm tay vào một cái túi gì đó. Tôi lôi ra xem, ngạc nhiên vô cùng khi đó là một cái túi chứa đầy bánh sủi cảo.

Tôi vội vàng hỏi mẹ xem sự tình như thế nào, mặt mẹ đỏ bừng, mẹ vội bảo tôi nhét lại ngay vào gậm giường, mẹ nói: “Lát nữa con mang bỏ đi cho mẹ, đừng để bà nhìn thấy nhé”

Tôi hỏi mẹ: “Thế mẹ không hề ăn cái bánh nào sao?”

Mẹ tôi thở dài: “Mẹ mệt lắm, không có một chút hứng thú ăn nào cả thì làm sao ăn được chứ?  Đừng để bà ngoại biết nhé, bà sẽ lo lắng lắm đấy.”

“Mẹ không muốn ăn, sao còn bảo bà làm sủi cảo làm gì”

“Con à, bà ngoại con tất tưởi vượt bao nhiêu đường đất đến đây chăm mẹ, nếu như thấy không giúp gì được mẹ mà chỉ ngồi không nhìn mẹ ốm thế này thì bà sẽ rất đau lòng, con có hiểu không?”

Lời của mẹ đã cảm động tôi, làm tôi bừng tỉnh, hóa ra mẹ cố gắng chôn sâu trong lòng những khổ sở của riêng mình để bảo bà làm sủi cảo chỉ mong thấy bà được vui và bớt lo lắng cho mình mà thôi.

Tôi cầm túi sủi cảo nặng trịch trong tay mang ra sân sau viện, đưa tay lên vứt, túi sủi cảo mất hút trong màn đêm đen kịt, nhưng tôi biết chắc rằng, có một tình yêu trĩu nặng chôn sâu trong lòng sẽ không bao giờ vứt bỏ được.

TƯỜNG VY (dịch)
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo