Hải Tử

Thứ năm - 16/08/2018 00:20
Hải Tử (1964 - 1989), tên thật là Tra Hải Sinh, một trong những gương mặt tiêu biểu của thơ Trung Quốc hiện đại.
Lớn lên từ vùng quê nghèo tỉnh An Huy, năm 15 tuổi, Hải Tử thi đậu vào khoa Luật Trường Đại học Bắc Kinh, tốt nghiệp năm 1983, tới làm việc ở phòng Triết học của Đại học Chính trị và Pháp luật Trung Quốc. Tháng 3 năm 1989, Hải Tử tự sát trên đường ray khi mới 25 tuổi.
Thế giới thơ ca Hải Tử là sự tổng hợp của phong cách lãng mạn và tính hiện đại, đậm yếu tố triết mĩ và mang tinh thần hướng thượng. Về phương diện tư tưởng, Hải Tử chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa hiện sinh, học thuyết của Friedrich Wilhelm Nietzsche và Martin Heidegger, đồng thời ông cũng tự nhận mình mang khí chất “cuồng điên” tương đồng với Johann Christian Friedrich Holderlin và Vincent Van Gogh. Thơ Hải Tử tràn đầy ánh sáng của tâm linh, sắc điệu tuyệt vọng mà vẫn tha thiết yêu đời, mang tinh thần của chủ nghĩa anh hùng cô độc và bi tráng.
Các tác phẩm tiêu biểu của Hải Tử:
Á Châu Đồng; Đất lúa mạch tháng năm; Lấy mộng làm ngựa; Thơ dâng trong đêm - dâng tặng con gái của đêm; Đối diện với biển - hoa nở mùa xuân...
 

Bài thơ về cái chết 1
 
Trong đêm tối đen như mực có một tiếng cười chặt đứt tấm ván
                                                                          trong mộ tôi
Có thể em biết. Đó là miếng đất nơi con hổ được chôn cất
Trong lúc băng qua mặt nước một con hổ có bộ lông màu lửa
Tiếng cười của em khiến cho mặt nước nổi lên dập dềnh
Con hổ
Đã bị chặt gãy hai xương
Đúng lúc nước sông bắt đầu đóng băng lại trong tiếng cười màn đêm
Con hổ bị gãy chân theo dòng chảy rơi xuống
Nơi cửa sổ trước mặt tôi
Một tấm ván chôn cất con hổ
Bị một tiếng cười chặt đứt thành hai mảnh.

 

Bài thơ về cái chết 2
 

Người thiếu nữ mà tôi có thể nhìn thấy
Người con gái trong nước
trên cánh đồng lúa mạch
Xin nàng hãy rửa sạch xương cốt của tôi
Đống xương như một bó hoa lau
Xin hãy đặt nó vào trong chiếc rương mang theo
Tôi có thể nhìn thấy
Người con gái thanh khiết người con gái trên dòng sông chảy
Xin nàng hãy duỗi tay tới giữa cánh đồng lúa mạch
Khi tôi không còn hi vọng ngồi trên một bó lúa mạch
                                                       trở về nhà
Xin nàng hãy rửa sạch đống xương ngổn ngang của tôi
         đặt vào trong một chiếc tủ gỗ nhỏ. Mang theo nó
                               như cầm theo của hồi môn giàu có
Nhưng không cần phải nói cho
                     trên bãi cỏ khô đang nâng chiếc gậy gỗ
                                                         để phơi quần áo mẹ tôi.

 
Bài thơ về cái chết 3

 
Kẻ trộm bò trong mưa đêm
Trèo qua cửa sổ của tôi
Trên cơ thể tôi đang nằm mộng
Ngắt một đóa hoa hướng dương
Tôi vẫn chìm trong mơ
Trên cơ thể tôi nằm mộng
Nở những đóa hướng dương rực rỡ
Bàn tay ngắt hoa kia
Giống như một chú vịt vụng về xinh đẹp
Trên cánh đồng hoa hướng dương
Kẻ trộm bò trong mưa đêm
Đánh cắp tôi từ nhân loại
Trong thân thể mà tháo chạy
Tôi vẫn chìm trong mộng
Tôi bị mang ra ngoài cơ thể
Ngoài đóa hoa hướng dương. Trên thế giới tôi là
Con bò mẹ đầu tiên (hoàng hậu đã chết)
Tự cảm thấy mình tuyệt đẹp
Tôi vẫn chìm trong mộng.
Kẻ trộm bò trong mưa đêm
                                       bèn vô cùng hân hoan
Tự biến thành con bò mẹ rực rỡ khác
Trong thân thể tôi
Vui sướng chạy băng băng.

 
Nguyễn Thị Thúy Hạnh dịch từ nguyên bản tiếng Trung
 
.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo