Nghèo vẫn hoàn nghèo (Minh Lam)

Thứ ba - 11/03/2014 04:29

Người xưa nói “lập thân tối hạ thị văn chương”, người làm văn chương được lắm người yêu, kẻ quý nhưng chẳng mấy ai có của ăn của để, đặc biệt là các thi sĩ. Mấy năm gần đây trong giới văn bút người có “máu mặt” hơn cả là nhà báo, tiếp đến là các nhà tiểu thuyết… nhà thơ luôn luôn đi ở hàng chót cùng về … tiền bạc bởi hai lẽ: một là thơ in phải bỏ tiền, thơ bán rất khó khăn, hai là bản thân nhà thơ vốn rất hoang trăm ngàn đổ một trận cười như không, cốt làm được thơ, có người đọc, người yêu và lấy vui làm trọng thành thử họ luôn luôn lâm vào cảnh nghèo. Nhà thơ Nguyễn Thanh Kim (Hà Bắc) đi nói chuyện cả buổi sáng ở một trường Đại học và bán được… 18 tập thơ, tổng cộng có hơn 30 ngàn, tiền ô tô từ Bắc Ninh cả đi cả về mất non một nửa. Bạn thương lắm phải bao cơm trưa, bao cả chỗ trọ. Nhà thơ Duy Khán sinh thời đi Trường Sa về ngồi viết cả tập Biển thức mà vẫn chỉ được uống có chén rượu suông! Nhà thơ Phạm Tiến Duật bảo: Một nhà thơ đi sáu ngàn cây số biển. Về ở căn nhà sáu mét vuông. Duy Khán nâng chén rượu mà rằng: Mỗi ngày đôi chén rượu suông. Thơ văn đầy ắp căn buồng con con.

M.L



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo