Nhà thơ Vũ Thiên Kiều: Lễ hội lục bát không “ngán” bão dư luận

Thứ hai - 01/09/2014 04:07

“Những người yêu thơ lục bát không hề ngán bão dư luận, minh chứng qua việc lễ hội lục bát đã sống, có được thương hiệu của mình qua 6 năm liên tục tổ chức, được hàng ngàn người hồ hởi đón nhận khi vào hội”.

Nhà thơ Vũ Thiên Kiều (ảnh), thường trực trang web Lục bát Việt Nam đã chia sẻ nhân dịp lễ hội lục bát 2014 sắp diễn ra tại Hà Nội.

Một cách truyền trì “thi mạch”

* Thưa nhà thơ, lễ hội lục bát năm nay có những điểm gì mới?

- Năm nay sẽ mở lễ hội lục bát bằng nghi thức kính dâng tiên tổ với màn gióng trống khai hội, dâng hương và rước thơ lục bát, đọc chúc văn cầu cho quốc thái dân an, phát lộc ấn phẩm thơ “lộc phát” của các cao tăng nhà Phật. Nhiều hoạt động diễn ra như mỗi người một cuốn sách ủng hộ cho biển đảo, giao lưu chợ quê, ký tên để ủng hộ cuộc vận động tôn vinh lục bát.

* Có người nói việc vận động tôn vinh lục bát thành quốc thi và Unesco công nhận di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại là khá hồn nhiên, tự phát và mang tính phong trào?

- Người yêu thơ lục bát hẳn không nghĩ thế, họ kiên trì và tự hào với sáng kiến đó. Chúng ta mải loay hoay khi “nhập” vào mà có lúc quên đi gương mặt mình, quên việc mang những lễ vật văn hóa riêng để công diễn và giao kết bình đẳng với bạn bè thế giới.

Không chỉ truyền trì thi mạch, lễ hội lục bát đang dần trở thành một biểu tượng của hồn quê. Ca dao có câu “Chim sa vườn thị, thỏ lụy vườn trâm/ Nhớ thương tiếng nói nghìn năm vẫn còn”, dù đi đâu, về đâu nghe tiếng nói là xích lại, nghe lục bát là “nhận mặt” quê hương, ấy là lõi sáng của văn hóa.

* Tức là phải biết trân quý bản sắc thơ của dân tộc?

- Thơ là chất xúc tác diệu kỳ, người máy Geminoid F đã đọc thơ trước hàng trăm khán giả Hà Nội trong vở kịch Sayonara mà ý nghĩa sâu xa là phá vỡ sự vô cảm, gia tăng mức giao cảm giữa máy móc, con người và thế giới. Trân quý chưa đủ, cần phải dụng tâm và khéo léo “lưu thông” bản sắc thơ, bản sắc văn hóa dân tộc. Món quà lưu niệm tặng các vị đại biểu tại hội nghị Ban chấp hành Hội Nhà văn Á – Phi được tổ chức tại Thủ đô là những chiếc quạt giấy mà trên đó là những vần thơ lục bát, vừa thấm đẫm giản dị mà bừng sáng sự kiêu hãnh văn hóa.

“Dội nước đá” cũng không… chùn bước

* Có ý kiến cho rằng phát triển “thơ ca quần chúng” như hiện nay hơi quá đà, thậm chí gây “loạn chuẩn”?

- Một ý kiến rất thú nhưng thiếu “vị”, đó là vị tha. Thơ ca không dành cho số đông, cho nhân dân thì dành cho ai. Tôi biết có một “nghĩa trang thơ” ở huyện Dương Minh Châu, Tây Ninh được đặt tên là Cực lạc thái bình, rộng gần 60ha, trong đó có hàng ngàn bia mộ được khắc những bài thơ bày tỏ sự tiếc thương đối với người đã khuất. Không ai giáo dục được tình yêu, vì vậy chuẩn của hệ quy chiếu này, “cân” của một vài ai đó chẳng qua chỉ là để trong tệp “tài liệu tham khảo” của những người yêu thơ.

* Dường như ý kiến đó ít nhiều có “va đụng” đến lễ hội lục bát?

- Lễ hội lục bát để người yêu thơ sum họp và chia sẻ, ít nhiều còn chưa thỏa ý, nhưng những hạn chế cũng là cái cớ để lễ hội kế tiếp còn làm. Mới được tổ chức, chưa thực sự sâu rễ bền gốc, nhưng có “dội nước đá” thách đố, những người yêu lục bát họ cũng không chùn bước. Hàng ngàn người đến chơi hội, không phải cứ đổ “xèng” ra là mua được tấm lòng.

* Nội dung nào trong lễ hội khiến nhà thơ “ưng cái bụng” và ấn tượng?

- Tiết mục Bác Hồ nói về Biển đảo quê hương do nghệ sĩ Văn Tân, kỷ lục gia với hơn 1.000 lần đóng vai Bác Hồ thể hiện trong khối đại đoàn kết và ân cần dặn dò các văn nghệ sỹ, người yêu thơ duy trì, bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.

* Rất nhiều thông điệp đầy cảm xúc và linh thiêng trong lễ hội?

- Nhà văn Đỗ Chu trong tùy bút Và chợt thu đã chia sẻ: “Về già con người ta có quyền lẫn, quên những gì mình từng làm, chả nhớ mình là ai, cái thú nhất là được làm một anh thi sĩ nghiệp dư, một anh họa sĩ nghiệp dư, hay dở không bàn, xem sự nổi tiếng ở đời như bong bóng trên mặt sân vôi ngày mưa”. Bạn hãy xòe tay kết nối, bay lên để đến và chiếu rọi những giản dị, xúc động bên niềm vui văn hóa, tự nguyện và phi lợi nhuận trong ái thành lục bát dân tộc.

Giải thưởng lục bát bằng “vàng thật”

Năm 2014 là năm thứ 6 liên tiếp lễ hội lục bát được tổ chức với chủ đề “Đất nước và Biển đảo quê hương”. Năm nay, lễ hội sẽ diễn ra trong hai ngày (30 và 31/8) tại khu du lịch Thiên đường Bảo Sơn (Hà Nội).

Điểm nhấn là đêm hội yếm đào, hát chầu văn lục bát và trao giải lục bát trăng vàng lần 2 trong cuộc thi thơ “Tổ quốc và Đạo pháp” được tiến hành trong 6 năm (2012 - 2018) với bộ giải thưởng bằng vàng và bạc thật.

Việc tổ chức lễ hội lục bát như một phương cách lưu giữ và tôn vinh truyền thống văn hóa dân tộc, “những người yêu thơ lục bát các vùng miền có thêm một không gian để hội ngộ và hòa giọng lục bát”, nhà báo Kim Quốc Hoa, Trưởng Ban tổ chức lễ hội cho biết.

ĐINH TAM LỆ thực hiện

(Nguồn: TT&VH)



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo