VNQĐ giới thiệu: Thơ Trần Hùng

Thứ tư - 06/09/2017 23:42
Tran Hung
TRẦN HÙNG
Tuổi Đinh Dậu
Quê cha Hà Đông - Quê mẹ Yên Bái
Hiện đang sống và làm việc tại Cao Bằng
Tác phẩm đã xuất bản:
- Gọi bạn (Tập thơ - 1991)
- Mơ quê (Tập thơ - 1998)
- Thảm thắc (Tập thơ - 2015)
- Vườn khuya (Tập thơ - 2015)
Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2015.

Hạ huyền đổ bóng
 
Lót một miếng đêm ta ngồi trên sóng
Trên lá đen lướt đi thăm thẳm giữa nước và trời
Em ở đâu chấm nâu xa lắc
Em ở đâu
                bàn tay anh - mái chèo ướt lạnh
Ngón ngón như kem mùa đông
Thấp thoáng đèn cố hương đổ bóng
Trăng chảy đầu thôn tiếng cá quẫy cuối đồng
Em sũng nước em sũng trăng như cá
Rồi thuyền đêm mang em về đâu không rõ
 
Ngày ấy trời xanh biển xanh nắng xanh
Hồn xanh vút cao mây vàng tươi tốt
Người người không em thân trần bay vút
Đoàn tàu rừng rực cánh cửa hồng
Băng đi bao năm không tiếng còi
Chỉ tiếng tà vẹt mãi rung trong lồng ngực
 
Trên lá đêm giữa thăm thẳm nước và trời
Lướt đi thật nhanh thật xa thật êm
Mơ những ngón kem ngủ trong tóc ẩm.


Tan tác
 
Còn đêm nay bên em thôi
Sau mưa em ngủ ngoan như rễ cây trong đất
Ngoài kia trăng đã lặn, cửa sổ khung trời bàng bạc
Nhìn em anh nhìn hàng cây lặng im
Khê tiếng gà lòng nặng trĩu
Những ngôi nhà thăm thắp bình yên
 
Em ơi
Xin đừng ra ga chiều
Tiếng còi tàu ngày xa lắm
Đêm mai hãy đừng một mình
Em ngồi một mình cây đêm sẽ đổ lòng đêm sẽ vỡ
Ngôi sao chứng sinh trên trời ánh sáng sẽ tắt
Khi em biết anh không hề quay về.

nguoi linh rung tram
Cúc xanh

 
Xưa ai áo trắng như em ai cầm hoa cúc xanh như em
Trăng lên cánh đồng võng nước, tiếng sênh sáo cuối mùa,
                    tay cầm tay lá trắng, em che trăng một tấm yếm sồi, ta che em
ngực trần lá nóng
Xưa ai áo trắng như em ai cầm hoa cúc xanh như em
Bến đò than sung rơi tầm tã, tay cầm tay lá lúa, mùi tóc ẩm mùi
áo ẩm mùi dòng sông ngun ngút
Rồi gật đầu tạnh cơn mưa nắng lên ngơ ngác
Rồi hoàng hôn đêm đêm
Ta ngồi như đá ta đi như tên
Em đi đâu về đâu
                             ai biết
Mùa xuân qua lâu rồi
Bao năm ta trốn lối hoa, trốn dòng sông bến trong...
                                                               đợi em về
Nhưng em vẫn đi thầm con đường của riêng em
Với cúc xanh áo trắng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)