VNQĐ giới thiệu: Thơ Phùng Thị Hương Ly

Thứ tư - 28/09/2016 04:15
images1089469 55 Sinh năm 1991
Quê quán: Bắc Kạn
Hội viên Hội VHNT Bắc Kạn;
Hội viên Hội VHNT Các dân tộc
Thiểu số Việt Nam
Hiện công tác tại Đài Phát thanh
và Truyền hình Bắc Kạn
 Đã xuất bản
Đi qua tôi thật chậm,
Nxb Hội Nhà văn, 2013

Ngẫu nhiên
 
Những đứa trẻ
nghịch lửa trên đất
buổi chiều và đám mây đậu trên chỏm tóc
chim non dụi mắt
đốm lửa sấy khô tiếng cười
 
Một ngày
túp lều tốc mái
bãi cỏ cũng đã sạch trơn
khoảng trống làm nên cơn mưa khổng lồ
những đứa trẻ phơi mình nằm nhớ một bầu trời khác
 
Sau ngày hôm nay là kỉ niệm
những giấc mơ nhìn sâu vào đôi mắt khép
                                                    rồi vỗ cánh bay đi
trò chơi khác lại lóe lên
từ chuồng trâu xập xệ.


anh dep thien nhien the gioi 3

Cho ngày khác
 
Ngựa ô bờm che khuất mặt
từ khóe mắt ngược về dòng sông
                                         đường xa nắng vỡ
nôn nao những đám cỏ buồn
 
Người có còn ngồi đây chờ chuyến xe
                                                     khiến tôi nhói ngực
họ chở mùa thu đi hết rồi
cả dấu chân cũng xóa sạch thời khắc xa xôi
 
Đã bao giờ thôi day dứt
bình lặng nhiều thì cũng nhiều nhức nhối
sông Cầu cạn bởi vắng những lênh đênh
thăm thẳm nhìn nhau ánh nhìn nhức mỏi
 
Giấc mơ này
cánh tay đầm đìa kí ức
mùa đông dắt chiếc lá qua mặt trời
hàng cây không nói
 
Tôi soi cùng kí ức
kí ức nằm trong cốc nước chơi vơi
những vết chân trùng phùng trên ngói đỏ
từng đàn chim vỗ cánh phía tôi ngồi.


 8fd11afce4e01a84bcdf64a9136104f07f45e163

Trong buổi chiều vô nghĩa
 
Sau cơn mưa trống trải ngày cuối hạ
buổi chiều rụng xuống cây cầu 
từng thanh gỗ băng qua con nước bốn mùa trầm đục
dòng sông hờ hững trôi
cuốn theo xác những con cá ưỡn bụng trắng
trong sự lo lắng của chân cầu mỏi mòn
 
Tôi chạy trốn mình nhưng không khỏa lấp hết nỗi sợ về cái chết
ngày ngày từng móng tay bị gọt rũa
từng chiếc lông mày bị bứt rụng
và đôi chân chai sạn bởi những con đường không có điểm dừng
có khi nào tế bào ấy của tôi sống lại thêm vài phút không?
 
Tôi đã cố để khi lớn lên sẽ tự lấp đầy những hố sâu
khi đêm về trước mắt không phải là khoảng không biên giới
bàn tay tự yêu thương nhau như người ruột thịt
thế mà đôi lúc tôi quên
vẽ ra những khoảng trống và lẩn trốn suốt ngày dài
sống sượng vô cảm
 
Tôi không muốn nhìn thấy buổi chiều như thế nữa
cây cầu và xác những con cá chòng chành trôi qua sự mặc nhiên                                                                                                                                                             của làn nước.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo