VNQĐ giới thiệu: Thơ Hà Sương Thu

Thứ hai - 09/07/2018 13:02
ẢNH CHÂN DUNG 1 (1)
HÀ SƯƠNG THU
Dân tộc Nùng
Sinh ngày 14/8/1987 tại Ba Bể, Bắc Kạn
Hiện là giáo viên tại Trường TH&THCS Giáo Hiệu, Pắc Nặm, Bắc Kạn
Đã xuất bản:
Từ ngực Núi Hoa
(thơ, NXB Hội Nhà văn 2018).

Mùa gió
 
Lũ cây ngô trên nương cõng chúng con vàng rát mặt
Ngửa uống vầng mặt trời chói lửa
Khát và đói
Đàn bò chạy trốn vào thung
Tìm cỏ non và nơi suối nguồn trong mát
 
Người đàn bà địu con dỗ dành trên ghềnh đá
Mây níu xuống cười đùa
Mặt trời lẩn khuất
Tiếng sáo ai nghe như lời giã bạn sau buổi chợ phiên
 
Nghé con lạc mẹ
Đôi mắt ngơ ngác
Trốn bụi nắng tinh quái đang nhảy nhót chuyền cành
Dòng suối thì bé lại
Nghé ọ nghé ơ!
 
Cây héo hon những chồi rụng xuống
Rụng cả mồ hôi người vun trồng gieo hạt
Rụng cả mùa
Rụng cả núi
 
Người trong thung
Đem cây khèn thổi hết mùa gió.
 

thien nhien hoang gia (1)

Trước mặt là con đường
 
Trước mặt là con đường
Sau lưng là dấu chân
Ngoảnh đi thành người dưng anh hỡi
 
Xuống chín bậc thang
Mong anh ở lại
Trăm năm tìm được đôi đũa đời mình
 
Lòng này đã phai
Như nước chảy đá mòn
Như tiếng chim queng quý cất tiếng véo von không phải
                                                 mùa xuân tươi đẹp
 
Đã đi là tận cuối
Dẫu trăm năm dâu bể
Nhưng người ơi hết một cuộc vẫn thành xa lạ
 
Ngày mai đội khăn chàm nón mới
Nơi bên kia suối
Anh có vui không?
 
Núi rừng bỏ lại
Ngậm lòng mà nhìn nước chảy mây trôi
Sao anh không níu em như ngày kéo em về bản?

 
3007 IMG 8209

Lủng Quang
              
Suối Lủng Quang mượt dài như tóc mế
Tuôn chảy cả bốn mùa
Rì rầm thác đổ
Mây xõa mây
 
Em ngồi câu chiều nay,
Con bống, con “cạo”(1)
Quẫy ánh vàng
Tung trời sóng trắng
 
Rừng trúc cây nào cũng thẳng
“Hai Lủng Quang cốc mạy khoang Cúng Giè”(2)
Chân trần cô gái Nùng khỏa nước
Thao thiết cả trời trăng
 
Đất rung tiếng cười cô gái hái măng
Quả mác mjầu(3) giờ cũng tròn xoe mắt hái
Trắng lúc lỉu cả sườn thung
 
Túi mế đựng gì?
Mà con thấy mùi thơm hương nếp
Hạt cười trong mắt vải
Nức lên mấy dặm đường
 
Suối Lủng Quang
Cho người đi xa biết tìm về
Rồi ai cũng nhớ
“Trúc thì cây nào cũng thẳng”!

 
________
 
1. Tên một loài cá nước ngọt.
2. Trăng Lủng Quang gốc trúc Cúng Giè (Thành ngữ người Nùng).
3. Loại thảo quả trên rừng có màu trắng, tính ngọt.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)