Những nẻo về trong thơ

Chủ nhật - 24/06/2018 13:51
ttntt

(Đọc Mắt bò của Hữu Việt, Nxb Văn học, 2018)

Hồn nhiên là bản tính của con người, nhưng hồn nhiên không dễ. Thơ Hữu Việt mang lại cảm giác anh đang rất hồn nhiên là bởi anh đã đủ thâm trầm, sâu lắng, ngẫm ngợi rồi. Bản tính hồn nhiên như một sự chắt lọc lại bởi con đường thơ của anh là con đường tìm về nguyên-bản-người: Tóc xanh hỗ trợ muối tiêu/ một like giải quyết cả chiều lang thang/ để cho những chuyện lỡ làng/ giống như đứa trẻ bên đàng nhảy dây... Con người trữ tình trong thơ anh đầy đủ sắc diện, nhưng dù cá tính hay đa cảm thì ta vẫn cảm nhận được sự khiêm nhường, hài hòa, vừa phải. Đó có phải là thiên tính để một người đi đường dài với thơ? Để thấy là ta sai/ vì mùa thu luôn đúng/ trong khuông nhạc thời gian/ nhận mình làm dấu lặng.

 
1 83077


Dường như nhà thơ Hữu Việt không cố gắng để làm một điều gì lớn lao. Những câu thơ trực cảm, thốt nhiên và đầy mĩ cảm là thế mạnh của anh: Mưa mãi không thôi, lòng ngồi mép cửa/ Giật mình gió sủa hai tiếng tha hương/ Lòng người ráo hoảnh hời ngã tư đường! Đó có lẽ là hướng đi của tác giả xuyên suốt tập thơ. Cái đẹp đến từ đời thường, và hiện ra theo cách mà nhà thơ nhìn vào sự vật, cũng để ta hiểu rằng đó không bao giờ là sự gán ghép. Thơ không phải là sự tùy tiện sắp đặt hay tô vẽ. Nhà thơ là người đem đến một đời sống khác, đời sống ấy cũng cần phải được nuôi nấng, chú tâm và không lập dị. Đừng xua đuổi những con bướm đen, bướm nâu/ Có thể chúng đang mang trong mình sứ mệnh chuyển những thông điệp linh hồn đến địa chỉ nỗi đau. Cách nhà thơ nhìn thấy vẻ đẹp của già nua, tàn úa, đau đớn, bất lực đem đến một sự quyến rũ cho thơ. Đến tuổi nào mới thấy/ úa tàn là vẻ đẹp nhan sắc nhất/ khi chất chứa hào quang của sự tàn phai.

Mắt bò đưa đến nhiều câu hỏi phản biện mà chính người đọc sẽ phải đặt ra và tự trả lời. Còn nhà thơ thì dường như luôn giữ cho mình ở một thế định vị, anh làm chủ cảm xúc, làm chủ ngòi bút. Như thể anh cứ đều đặn tạo ra những tiếng chuông, còn vang đến đâu, chạm tới nơi nào là do phía người tiếp nhận.

 
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG chọn và giới thiệu
 
Mắt bò
 
Tôi gặp
một con bò kiên nhẫn đứng nhai mưa
nó không đứng chơi, trên vai ách nặng
mắt rợp buồn chiều đông
người đánh xe ngồi hút thuốc lào cách một xa không
tôi nói với bò: Chào anh. Con bò - im lặng
như một hiểu lầm, như một cách xa...
 
Tôi đã thấy
trên đồng, dưới sông, bờ đê, ngõ nhỏ
bò đen bò vàng bò kéo cày bò nhai cỏ
sao chỉ nhớ
cái con bò kiên nhẫn nhai mưa - quá - khứ
im lặng nhìn tôi
như một lỗi lầm, như một cách xa...

 


Phủ Giày ngày lạnh
              
Ngày như chậm trôi
lạnh dài hóa đá
người như chậm môi
trăng rơi cầu đá
năm ngả khói sương
người thương bước quá
vòng hoa đội đầu
ba mươi sáu giá
cô Ba quan phủ đón đi
cậu Bảy ngủ khì...
 
Em ạ, ngày xưa
khéo đặt chuyện đùa
mưa đi phát lộc
xuân về ôm lưng
mấy cô dỡ lạc trên đồng
sương muối gót trần nứt toác
 
Chồng có thương không?
 
Đời như chớp mắt
quay mặt Phủ Giày thấp thoáng trong sương.

 

Trên đồi Gấu Mẹ

Cả rừng lá ào ào trút xuống
như muôn mũi kiếm vàng đang hướng vào ta
ta ưỡn ngực dang tay không sợ hãi
đón kiếm vào lòng và mở lá ra
 
Hôm nay đứng trên đồi Gấu Mẹ
nghe tiếng trống năm xưa của người da đỏ, giật mình
dưới chân dòng Mississippi mênh mông
những thổ dân chèo thuyền đâm cá còn không?
 
Người châu Âu đến chiếm đất này
đuổi những thổ dân hiền lành đi biệt xứ
rồi dựng ở đây tượng đài
về cuộc đời người da đỏ!
 
Ôi những tượng đài, ngươi cũng thật mỉa mai
làm hỏng cả mùa thu trong ta
cả rừng lá đang ào ào trút xuống
như muôn mũi kiếm đâm vào ta
đau đớn.

 


 
 Từ khóa: Mắt bò, Hữu Việt
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)