Những con chữ nghiệm lẽ chân – minh

Thứ hai - 12/09/2016 22:19
ttntt
 
moc

(Đọc Mọc của Phạm Văn Vũ, Nxb Đại học Thái Nguyên, 2016)
Phạm Văn Vũ là nhà thơ trẻ, anh sinh năm 1984, hiện là thầy giáo dạy văn ở một trường cấp 3 của tỉnh Thái Nguyên. Trẻ là trẻ thế chứ tôi biết anh, đọc thơ anh trên báo, tạp chí cũng đã hơn chục năm. Thơ Vũ luôn tạo ấn tượng cho người đọc ở sự sâu lắng, kiệm lời và hơi già so với tuổi. Viết sớm, xuất hiện trên báo chí sớm nhưng phải tới đầu năm 2016, Phạm Văn Vũ mới xuất bản tập thơ có tên là Mọc – một tập thơ mà số bài cũng chỉ sin sít tuổi anh.

Mọc đã cho tôi hình dung về thơ Phạm Văn Vũ vốn không nhạt bóng mờ lòng, không vẩn mây quẩy trăng mà ở đó là nét thi tâm của một người thầy lấy con chữ để nghiệm lẽ chân - minh cuộc đời: Vặn mình mài một chữ Chân/ nét phấn run run nắn nót/ vặn mình mài ra một chữ Minh/ nét phấn ngả nghiêng ẩn hiện (Sau giờ lên lớp). Ngẫm lại cái sự vặn mình để mài ra một chữ Chân ấy thôi đã thấy muôn nỗi nhọc nhằn, phải nắn nót, phải “nhiếp tâm” lắm thì chân ý ấy mới trở thành hành niệm. Hay việc tìm đến một chữ Minh cũng mở ra ngàn vạn con đường chừng như rất gần để ta thẳng đến ước vọng nhưng có đi mới thấy được sự mịt mùng khôn tả, có đến mới thấy được bóng tối phía sau mình.

Thơ Vũ là thế, con người Vũ là thế “sống cầm chừng mà nồng nhiệt làm thơ”, anh cũng tự nhận mình là người “già quá sớm mà khôn quá muộn”. Và với anh đời sống là chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa của lẽ chân – minh, đôi khi cánh cửa ấy đã mở ra rồi đấy nhưng vẫn phải “loay hoay với ước nguyện khai tâm” bởi cũng chưa thể biết trước “thầy của mình ở trong này hay ở ngoài kia?”.

Xem những cuộc nói chuyện của anh với bản thể: Mày có thể mạnh mẽ hay yếu ớt/ có thể thắm đỏ hay trong suốt/ cao cả hay nhỏ bé/ tin cậy hay hoài nghi…/ mày cũng là trái tim/ chẳng ai nỡ trách/ Chỉ xin mày hãy nhớ/ không được thay máu mình (Nói chuyện với tim); Sáng tạo đến độ giả tạo/ thận trọng đến độ nghi hoặc/ khôn ngoan đến độ tính toán/ nguyên tắc đến khô, đến nhàm/ Thế rồi/ thành trường đua cho mọi người thử ngựa (Nói chuyện với óc); Trèo núi với chạy đồng/ ngồi ngâm nga li rượu/ đứng mỏi mong chờ đợi/ nằm co quắp trắng đêm/ chọn hướng ta đi/ nhắc lối ta về/ nhất là giữ ta không bay khỏi mặt đất (Nói chuyện với chân) mà thực chất đó cũng là cuộc nói chuyện của chân thể.

Sự cả nghĩ làm thơ Vũ bớt đi vẻ mạnh mẽ, bứt phá của một người trẻ nhưng bù lại mỗi bài thơ đều có những lắng nghiệm rất riêng không dễ gì phai lạt.
                                                  ĐOÀN VĂN MẬT chọn và giới thiệu
 

Mái nhà
 
Này là gió nổi
này là mưa sa
bao nhiêu mùa cũ
rớt vào mái nhà
 
Hồn thánh hồn phật
vong quỷ vong ma
bao nhiêu tàn khói
rớt vào mái nhà
 
Trầm luân ngạo nghễ
nước mắt thoảng qua
một đời lặng lẽ
rớt vào đời ta.


Su quan tu a1 

Sớm nay
 
Cổng vườn sớm nay ngại ngùng
thủ thỉ nhắc có bàn tay lạ
 
Bàn tay sớm nay ngại ngùng
thủ thỉ nhắc có hơi ấm cũ
 
Hơi ấm sớm nay ngại ngùng
thủ thỉ nhắc có làn gió nhẹ
 
Làn gió sớm nay ngại ngùng
thủ thỉ nhắc có mái tóc quen
 
Mái tóc sớm nay cỏ mềm
những bông hoa vừa thơm vừa nở.

 
hoa cai

Cánh đồng về sáng
 
Dành dụm hơi ấm từ khoang lửa rơm lũ trẻ đánh rơi
ngọn khói đêm nay cuộn mình thiêm thiếp
 
Trong giấc mơ im ắng
có tiếng chân líu ríu đang cười
có vạt đất vùi mình vào tiếng dế
vũng cỏ hứng về một vạt sao rơi
 
Trở mình chạm lưỡi liềm mùa cũ
dụi mình gặp chùm rễ trầm tư
trong mái tóc lơ phơ năng nắng
khe khẽ cựa mình một tiếng hát ru
 
Làm sao nghe hết được cánh đồng
để ngày mai kể chuyện cho đàn chim sẻ
bao nhiêu mầm rễ mọc trong lòng
càng về sáng bầu trời càng nhẹ
 
Quẩn trong lớp vỏ ngủ quên
ngọn khói hát bài ca ẩm ướt.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 119 trong 26 đánh giá
Xếp hạng: 4.6 - 26 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).

 
"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh ghép kí ức

"Đồi lau sau hoa tím" những mảnh...

Là truyện ngắn viết bằng nỗi nhớ và kí ức nên hầu hết các nhân vật trong truyện đều được tôi nhào nặn từ các nguyên mẫu. Nhưng để có được một nhân vật hoàn chỉnh tôi đã “thuổng” của đồng đội mỗi người một vài nét ngoại hình, tính cách

 
Thực tế đời sống và nhân vật trong "Dòng sông phẳng lặng"

Thực tế đời sống và nhân vật trong...

Trong cuộc đời viết văn của mình, rất hiếm trường hợp tôi lấy nguyên mẫu ngoài đời để tạc nên nhân vật trong tác phẩm. Nhưng không có thực tế đời sống thì không thể làm nên các nhân vật đó. (Tô Nhuận VĨ)

Quảng cáo