Chùm thơ xuân 2

Thứ năm - 26/01/2017 12:12
NGUYỄN THANH MỪNG
Rừng đào
 
       Xin người đừng nói lời nào
cuối trời còn một rừng đào đăm đăm
       cành đong đưa phía trăm năm
rễ còn vương víu vào rằm tháng Tư
 
       Trong cơn trời đất ngọt lừ
bao nhiêu nồng thắm ngụ cư một ngày
       đá cùng sỏi ngả ngớn say
cỏ ran ríu hát và mây tung bờm
 
       Ô Long núi thảo sông thơm
rừng đào vẫn ngất ngây ôm rừng đào
       tay trong tay vẫy tay chào
như sau chiều ấy chiều nào cũng mưa.


Cay Dao Phai 1
ĐỖ CHIẾN THẮNG

Men câu quan họ
 
                Kính tặng các liền chị quan họ đã cống hiến năm tháng tuổi xuân
                trên tiền tuyến giành độc lập tự do cho Tổ quốc
 
Câu quan họ buông lơi, người ơi không ở lại
“Lơ thơ sông Cầu” nước sao ngược Bắc Ninh
Đêm trăng lu em vịn “trúc xinh”
Bâng khuâng đợi đầu đình
Vớt chút duyên chờ tuổi xuân rơi ngoài trận tuyến
 
“Xuân còn thì, nhiều kẻ đón người đưa”
Em nhạt duyên rồi, khát thèm sao bi bô tiếng trẻ
Quan họ ơi! Xin đừng về, người nhé
Xuân lỡ rồi, nhạt thếch miếng trầu xanh
 
Thương cha mẹ nghèo phên giậu mỏng mái nhà tranh
Giàn trầu vàng sương muối giăng xơ xác
Đêm quan họ giao duyên chả dám “tựa mạn thuyền”
Em men bờ câu hát
Tha thiết mong một lần “dối mẹ áo gió bay”
 
Biết mấy xuân qua rồi, xuân này nữa lắt lay
“Giã bạn” rồi ư, câu hát cũ diết da hơn
“Người ơi đừng về, xin ở lại”
Duyên lỡ thì tao tác gió thôi bay...


quanho1

THÁI NAM ANH

Giao thừa
 
Phút giao cảm trước tờ lịch cuối
Thời gian đã nhổ neo tuổi trời
Biết có gì chờ ta nơi ấy
Bến bờ ngày tháng xa khơi
 
Từng qua những gió táp mưa rơi
Đâu phải mộ bia vô danh nghĩa trang kí ức
Đào, mai tuốt lá cành khẳng khiu thao thức
Chờ lộc xanh nụ mới đơm hoa

giao thua
 
Những ngọt đắng tích cóp từ hôm qua
Đã trót tiêu hoang có đủ mai gieo lại
Sóng trước sóng sau tiếp sức từ năm ngoái
Có đủ kịp cùng người đếm bước bình minh
 
Riêng đo đếm hành trang của mình
Giao thừa có gì để giao tiếp nối
Tìm đủ nên thiếu nhiều nhức nhối
Không thể tự vui chợt nhói buồn
 
Mong qủa lắc trái tim kéo ngày mai xanh hơn
Đêm ba mươi sao bâng khuâng đứng mãi
Vào mùng một li rượu nồng bừng dậy
Đã nghe tiếng gọi xuân thì.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)