Chùm thơ kỉ niệm Ngày Thương binh liệt sĩ 27/7

Thứ năm - 27/07/2017 00:50
CHÂU LA VIỆT
Lau trắng Khe Sanh
Tưởng nhớ những người lính đã hi sinh trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh.
 
Tôi về đây với Đường 9 - Khe Sanh
“Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị”
Hoa lau trắng đến chân trời trắng thế
Trắng mây bay rừng lau trắng quanh tôi
 
Lòng rưng rưng tôi thầm gọi “cha ơi!”
Đây con đường năm xưa cha ra trận
Cha đi trong mây bay và lau trắng
Khúc quân hành nâng khẩu súng trong tay
 
Cha đi từ Điện Biên Phủ vang danh
Để lại mở những Điện Biên đánh Mĩ
Những binh đoàn hành quân không nghỉ
Trăng Khe Sanh soi tựa trăng Him Lam
 
Tôi về đây ơi Đường 9 - Khe Sanh
“Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị”
Mây trắng vẫn bay về, sao cha không về nữa
Rừng Chapi ôm cha trọn vòng tay
 
Ôi cái đêm bom trút xuống cánh rừng
Cha vĩnh viễn ra đi cùng đồng đội
Cũng là lúc lệnh tiến công vang dội
Khắp chiến trường đồng loạt tiếng xung phong
 
Cũng là lúc cả miền Nam tiến công
Ơi Đường 9 - Khe Sanh!
Ơi Mậu Thân lịch sử!
Những chiến công mãi mãi là bất tử
Cùng những người lính ra đi không về
 
Hoa lau trắng rừng kể lại con nghe
Những năm tháng của cha nơi mặt trận
Những năm tháng với chiến công ngời sáng
Cha sống cùng với non nước hôm nay
Như đang sống trong tim chúng con đây!


lau trang
VÕ VĂN HẢI

Có ai biết anh tôi ở đâu 
                                                   
Có ai biết anh tôi ở đâu
anh tôi ra đi không áo không quần
toàn thân nhọ nồi phủ kín
 
Tết Kỉ Dậu, hai ngày sau Khai hạ
anh tôi cùng bốn mươi hai đồng đội
nửa đêm đu lên chốt Cổng Trời (1)
đánh úp một tiểu đoàn lính Mĩ
hai trăm rưởi ngoại bang xoá sổ
năm bản xứ trở về
không có anh tôi
 
Giặc điên cuồng hỏa thiêu trận địa
trọng pháo phi cơ xối xả chặn  đường về
pháo sáng Động Tri vọt sang soi kim chỉ
năm ngày sau căn cứ vẫn năm người
 
Lần cuối cùng có người thấy anh tôi
lao ngược chiều châu mai đang xối lửa
tay cầm dây dù, đuổi  theo thằng Mĩ
miệng thét to: “hen xấp! stop immeđi!”(2)
 
Có ai thấy anh tôi ở đâu
từng có người bảo anh tôi bị bắt
mẹ tôi méo mó cười trong nước mắt:
“Thế là anh còn sống con ơi
 nó đẹp thế không ai nỡ giết!”
 
Có ai thấy anh tôi ở đâu
khi ra đi hai mươi hai tuổi
dáng vóc thần ném đĩa(3)
ra đường ai cũng ngoái trông
 
Nước mắt mẹ tôi chảy bốn mươi năm
bao đêm rồi mẹ tôi mê sảng:
“Về với mẹ con ơi!
con đẹp thế ai nào nỡ giết...”
bao lần rồi mẹ tôi nhắc nhở:
“Tìm anh con chú ý chốn sông hồ
không biết bơi, mệnh anh con kị nước”
 
Tôi đu lên đỉnh chốt
bò tìm anh 
chỉ thấy tà dương hé mỏm đồi máu ứ
dây mìn lá đan xen tơ nhện
vắng lặng rợn người
chiều hoang lạnh lẽo
ba mươi tám linh hồn lẩn khuất đâu đây
 
Bốn mươi lăm năm lặng lờ trôi
đất anh giữ cạn dần sông suối
mà sao nước mắt khôn vơi
 
Tôi dặn cháu con
tìm người đãi sàng ngọn núi
tìm xương cốt các anh
dẫu vài miligam
đưa về bên mộ mẹ
cho ngắn dòng lệ chảy
cho mẹ già yên giấc một đời đau
 
Có ai thấy anh tôi ở đâu
người lính trẻ, dáng thần ném đĩa
ra đi không quần, không áo
toàn thân phủ kín nhọ nồi.
                                                   
———
1. Cao điểm 1088, thuộc Hướng Hóa, Quảng Trị, cao 1200m, trên các vách núi dựng đứng.
Đại đội C21 đặc công QK4, phối thuộc Trung đoàn 246 của Mặt trận B5, đánh cao điểm này đêm mùng 9 tết, ngày 24/02/1969; thương vong 38 người; tiêu diệt 01 tiểu đoàn Mĩ.
2. Tiếng Anh: Hands up (giơ tay lên); Stop imediatly (dừng lại ngay)
3. Tượng tròn Người ném đĩa - vẻ đẹp đàn ông hoàn hảo, kiệt tác của Mirông thời Hy Lạp cổ điển.


 3quangtri 0b44e 78947


Ảnh về chiến tranh tại Việt Nam của Philip Jones Griffiths

Chiến tranh chưa khép mắt bao giờ
                                “Chỉ có người chết mới thấy chiến tranh chấm dứt”
                                                                                                  Plato
Ngót nửa trăm năm chim câu trắng bay về                      
dưới gốc đa già mẹ già vẫn đứng 
hóa đá trông con
xóm nghèo hoàng hôn buông tím
 
Từ  buổi khúc sầu hồn tử sĩ
buông neo bến nước sân đình
bóng câu ngừng trôi qua khung cửa
hóa thạch đợi chờ, hóa thạch thời gian
 
“Đầu nước đá ôm con
cuối nước đá đợi chồng”(1)
 
vọng tử
vọng phu
đau hình đất nước
 
Bốn ngàn năm quen dáng vọng phu
nửa thế kỉ lạ hình vọng tử
quen dáng mẹ cô đơn góa bụa
lạ thân cò đầy đọa mãi trời xanh
 
Lời rằng sau mỗi chiến tranh
trời xanh mây trắng, đau - dành mẹ thôi
lửa binh tắt bấy niên rồi
khăn tang, sếu(2) trắng ngang trời còn bay
 
Tóc mây mẹ dọc trời lay tỏa
mẹ khuấy lơ xanh giữ sắc trời
vai đá mẹ không bồ câu trắng
chiến tranh chưa về khép mắt mẹ tôi.                                                           
———

1. Vọng phu - thơ Chế Lan Viên.
2. Hình tượng nghệ thuật thi ca điêu khắc phổ biến: Những người lính tử trận hóa đàn sếu bay về trời, người mẹ vươn tay níu, vô vọng đau xót nhìn theo.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo