Chùm thơ của Vũ Thị Huyền Trang

Thứ bảy - 18/03/2017 13:11
Bảy mươi phần trăm
 
Đã có lúc tôi hoài nghi 70% cơ thể mình không phải là nước
Mà là nỗi buồn
Có khi vô hình
Có khi nặng như nước mắt
Có khi đầy như dòng sông
Có khi rỗng tuếch
 
Những cơn buồn thường đến bất ngờ
Lúc ôm con trong lòng nhớ lời ru xa xứ
Lúc ngồi giữa đám đông nhớ bình yên xa lạ
Lúc ăn cơm nhà người nhớ dưa cà mẹ muối
Lúc ngồi lặng câm nhớ môi mình cười
Lúc nằm gần chồng nhớ một người đàn ông trong mường tượng
Lúc nói về hạnh phúc nhớ những đêm nằm cuộn mình đơn độc
Con cún nhỏ nằm đầu hiên đầy gió
Trong chiếc ổ được lót bằng những xơ xác nghèo nàn
Làm sao đủ ấm?
 
Những cơn buồn cũng có thể ập đến thình lình từ thế giới bất ổn 
ngoài kia
Máy bay rơi. Xe mất thắng
Những vực thẳm lòng người tam độc
Trong mâm cơm thị thành tẩm ướp đầy hóa chất
Trên báo mạng đua nhau phơi bày cái ác và trụy lạc
Người ta có thể giết nhau chỉ vì một ánh nhìn

Có thể chứ
Có gì mà không thể…
 
Cá chết dưới biển
Chim ngộp thở trên trời
Từng ý nghĩ trong đầu người ngộ độc
Bệnh viện ngày càng quá tải
Nghĩa trang trong thành phố cũng chật lâu rồi
Anh và tôi
Tôi và em
Biết mang tình yêu chạy trốn về nơi đâu để chúng không ô nhiễm?
 
Đành nằm im nhìn nắng xuyên thấu qua mình
Thấy cơ thể biến thành nghìn hạt bụi
Cuồn cuộn nỗi buồn
Bay lên trời thẳm
Bỏ lại xác thân
Rỗng tuếch
 
70% cơ thể tôi là nỗi buồn
Chứ không phải nước.


buon 

Nhan sắc
 
Trong giấc mơ đêm qua tôi mười tám tuổi
Để kiểu tóc mười tám
Tô son môi mười tám
Cười nụ cười mười tám
Bên những người đàn ông tán tỉnh đưa tình
 
Tỉnh giấc lúc mười hai giờ đêm
Tôi nhặt nhạnh niềm kiêu hãnh còn rơi rớt lại
Bỗng bẽ bàng chạm phải nếp nhăn đuôi mắt
Tóc rối môi khô bạc thếch má đào
Gọi nhan sắc
Nhan sắc không thưa
Nhan sắc ngủ trong giấc mơ mười tám
 
Tôi nghĩ về bụi tre già sau vườn nhà mẹ
Chỉ nở hoa một lần duy nhất trong đời
Mà kiêu hãnh đến tận khi tàn lụi.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo