Chùm thơ của tác giả Trương Thị Bách Mỵ

Thứ tư - 04/04/2018 13:52
Ngày hôm sau
  
Nhân danh mùi thơm của rừng
Ai đó đã gửi thiếp mời
Tấm bưu thiếp đến từ thế kỉ trước
Mẹ đang cấy trên cánh đồng trăng tháng Giêng
Giếng làng khơi câu hát đối
Một lần ngả nón xuống ghe
Nhằm cơn gió ngược tóc che lối về
 
Con bò bơi qua sông cuối năm
Nước nhuộm màu lông mới
Bóng chiều phát quang những xương sườn
Đen như gỗ mun
Đôi bờ cách nhau một cơn gió
 
Phố san sát nhau, trẻ con không biết đến bao giờ lớn thành cửa sổ
Bức tường tự kỉ mùa xuân
Buổi chiều lừng lững như núi khi nằm trên bãi cỏ
 
Đặt chiếc rìu xuống
Có tiếng gọi nhỏ từ những cái huyệt trên thân cây
Tiếng mãnh liệt từ mặn nồng cành lá
Tiếng vỗ cánh những loài chim nhỏ
Và tiếng nước trôi trên mặt sông đầy
 
Con bò không muốn quay lại bãi cỏ
Đi chúi chiếc mũi có sợi dây thừng xuống con đường sỏi
Màu xanh tràn theo dấu chân đi quên
 
Lần thứ z đi ngang cánh đồng
Rụt rè chậm rãi như một cơn mưa
Sự im lặng chỉ trích sự im lặng
Sự chậm rãi tha thứ cho ánh trăng.

 
noi nho


Nơi mùa xuân tới
 
Ở nơi cơn gió phải đến
Người sửa soạn bước những bước chân không sửa soạn
Thường nhật tôi là lá cỏ
Thích nghĩ rằng mình là một bông hoa
 
Nơi tôi thấy mình là một thửa ruộng
Lúc ở nơi cánh đồng bạt ngàn, khi lọt thỏm trên chiếc giường tre
                                                                                              ọp ẹp
Buổi đất trời rưới sương vào đất
Cựa quậy linh hồn như một thân cây
Ai? Ai bứng dời tôi đến
Gọi mái tóc loà xoà sóng gợn
Rễ xúc cảm bén từ muôn kiếp
Quằn quại như đêm những giọt hương thầm
 
Nơi chứa đựng tôi, nơi tôi chứa đựng
Nơi thi thoảng toan cơn vùi dập
Đào xới bốn mùa vẫn không chạm lấp
Nghiêng ngày qua vai mùa xuân đang trôi
Nghiêng ngày qua em mùa xuân đang trôi
 
Cô bé thức dậy một ngày tóc bạc
Thế gian có những bông hoa già
Những cánh rời hương mỏng mảnh, nũng nịu
Cô gái thức dậy một nơi tóc bạc
Mùa xuân đựng khuôn mặt trong một cốc nước trắng
Mình tệ với từng nếp nhăn trên da mẹ
Tệ với đôi mắt ngày xa trong vắt
Tệ với nụ cười nước mắt dần môi
 
Ở nơi lặng lẽ
Chúng ta đều là đất
Ai đó hãy gieo hạt và viếng thăm
Không lí gì ngày nắng chỉ là mặt trời.

bong hoa nho

 
Một hôm nỗi nhớ lên men
 

Tháng Ba mịn như một bông hoa
Hương òa vào gió thoảng
Rõ ràng nỗi nhớ tròn xoe
Ánh mắt em gạt chân tôi đôi giày mới đánh xi lấm lem mùi cỏ biếc
Giấc mơ cùng em những con đường bây giờ tôi vẫn đi
Một mình
 
Ánh mắt nức lòng tu hú
Ánh mắt nức trời hoa gạo
Tháng Ba ai giục chiếc gàu vào lòng giếng
Nghe hương thời gian bay lên
Ngọt lành dìu dịu
Mắt em kề bên mắt lá
Lá nằm trong lá
Miên man
 
Tháng Ba chạm cỏ mềm tiếng hát
Và em
Ánh mắt có đàn vịt con lông vàng bơi dọc lòng mương
Làng phía nào cũng tre
Cây cầu bắc qua mương suốt đời cũng là tre
Hai bờ mương ngắn hơn một nhịp
 
Tháng Ba tôi thả tiếng cười trẻ con vào hương bắp
Khần khật nỗi bình yên
Trái bắp gặm dở tháng năm
Ngậy lời dâu bể
Tôi xin cuộn mình trong mắt ấy
Mỗi độ tháng Ba về.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo