Chùm thơ của tác giả Vũ Thiên Kiều

Thứ bảy - 10/06/2017 13:29
Mùi thời gian
 

Chị mở chiếc rương
mùi áo
mùi thư
mùi thời gian
và mùi anh… chưa bao giờ cũ
 
Chị cào nắng trên cánh đồng khát nước
mồ hôi cười
sương cũng nhí nhách reo
 
Những đứa trẻ hàng xóm ngày xưa đã lên chức ông bà
còn mình chị vui nhà chòi với bầy con nít
này bánh ít lá gai
này chuối chưng nóng hổi
chỉ đổi bằng tiền - lá bình bát xinh xinh
 
Có chiếc đàn mưa cứ nhằm khuya rả rích
có tàu dừa siêng quét mái thâu đêm
chị chong đèn đọc thư anh chầm chậm
chữ miết chữ
hối hả yêu thương anh quên chấm phẩy rồi
 
Chiếc cầu ván nâng câu ví dầu bay lơ bay lửng
chị mãi tin rằm sẽ ngát trăng 
của ngày hội ngộ
 
Buổi chơi trò bịt mắt đếm năm mười 
bỗng tạc thành năm chờ tháng đợi
bốn hai mùa mưa nắng
bận bịu ở đâu sao anh vẫn chưa về
 
Chị mở chiếc rương 
mùi áo
mùi thư
mùi thời gian
và mùi anh… ào ra rưng rức 
căn phòng thức
muội đèn say say.


 mau nha van
Người tập trận

              
Chợ sớm
tiếng anh hô dõng dạc
“Tất cả nghiêm!
chào cờ chào! 
dậm chân tại chỗ một hai… một hai…”
 
Chợ trưa
khúc tràm khoác bên hông làm súng
mũ tai bèo nhún nhẩy lá ngụy trang
“Bộ đội về làng!”
cũng mua rau mua cá nấu cơm
 
Chợ chiều
“Xung phong! Xung phong! Xung phong!”
chụp trái dưa anh làm lựu đạn
chân anh băng qua những chiến hào tưởng tượng
xanh mặt các bà các chị các em
 
Đêm về
anh đợi người xưa trên những sạp hàng
rồi anh hát vang bài ca người lính
“… Ơi em nơi phố xa, giờ này vào ca ba 
ta yêu trong cách xa, tình ngọt ngào hơn hoa…” 
 
Người xưa
thầm ngày thầm đêm thầm nước mắt… bên người tập trận
ngôi sao thức ru bầu trời ngủ
sớm mai nào
anh thức
ơi anh!

mau thoi gian 2

Gọi ba
                Riêng tặng con các liệt sĩ
 
 
“Ba dặn con ngoan và học giỏi”
con như thấy lời ba đan ấm vòng tay mẹ 
ngày rót ngày tràn những yêu thương
 
Mỗi buổi đến trường con chờ con đợi
ước một lần dáng ba trước cổng
ngóng vào xem nơi con gái học bài
 
Câu hỏi của con thả neo bên thuyền mẹ
“Ba đâu rồi. Ba của con đâu!”
câu hỏi ấy xoáy vào mái lá
nhà không dột sao mắt mẹ rưng rưng
 
“Là con gái phải thật siêng con nhé
từ việc ruộng đồng đến gánh nước nấu cơm”
nghe lời ba con làm theo mẹ
và trách thời gian giấu ba mãi chưa về
 
Chiều nay
lặng yên những ngôi mộ liệt sĩ vô danh
lặng yên gió
lặng yên mây thành kính 
hương thầm hương nghi ngút nghĩa trang 
bỗng
        xé toạc trời
                          tiếng con gọi
                                               “Ba ơi!”


 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 34 trong 8 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 8 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)