Chùm thơ của tác giả Vi Thùy Linh

Thứ bảy - 21/10/2017 13:33
Cái hôn của gương
 

Có bao nhiêu người đứng trước gương
Gương đã soi bấy nhiêu khuôn mặt
Cả gương và người đâu đếm số lần
 
Tránh gương lúc không xinh đẹp
Nhưng tôi hay nhìn mình khóc
Một chân dung trong gương chan hòa mắt
 
Gương nhà cười bóp méo hình dung
Gương cầu phản chiếu phố ngoặt đường núi
Gương trong nhà riêng, nhà hàng, hotel, shop thời trang,
                                                       nhà hát phản ánh trung thực
Gương không lộ ra ý nghĩa, cơn mơ, tưởng tượng
Gương nào biết nịnh, đùa
 
Ngày 13 tháng 3 ra ngoài không gian ba chiều
Đừng nói chuyện bằng lời
Gương sẽ mờ hơi
Gương ơi!
Hãy để người trong gương hôn tôi
Mọi khoa học bất lực chẳng thể thống kê chính xác đời chúng ta
                                                           hôn bao lần
 
Bất cần triết học
Môi nóng nghiến tôi
Vòng tay ghì lấy
Chẳng kịp do dự một giây
Gương đập vụn những giả tạo, lỗi thời
Gương sắp đặt thế giới bấn loạn
 
Nhân đôi tôi
Chuyến vượt biên qua tấm gương ân ái
Visa tự do cấp cho mình vĩnh viễn
Cần gì giấy tùy thân khi đang tắm một mình.


3
Mùa đằm thắm

 
Hai tháng nữa đến sinh nhật anh
Một phút 60 giây, một giờ 60 phút
Bao phút giây là 60 ngày?
Đừng trả lời con số
 
Vì mình cấp cứu nhớ
Vòng ôm siết miền Trung
Đâu chỉ những ngày đêm xuyên Việt
Kỉ niệm Sài Gòn, Đà Nẵng reo nồng
Hạ chưa hạ khát khao nóng bỏng
Đã mong heo may tóc bay
Phố sạch thưa người, cho gió thở...
 
Ai quẩy thời gian đi đâu
Chờ gặp lại hôm qua ở ngày mai
Mỗi ngày có nhau là một bến
Ga đời không tính chuyến
 
Tháng 9 chưa mà mùa ương thương
Thương qua biên giới da, không sao ngừng được
Chờ tháng 9, mong mùa đừng chín!
 
Mùa ương
Tấm chăn sóng ôm bí mật đại dương
Cốm đượm trong môi cốm
Cây giũ nước cầu vồng trắng
Đính sương lên lá lá
Phố khỏa thân mưa(1)
Các ngả đường thèm phút yên thân
Kiếp kiếp chịu tuần hành liên tiếp mọi bàn chân
 
Đương mùa ương
Ta đợi em từ lâu
Chỉ là Vi, mang tím hoà sắc chăn của biển
Sóng vỗ mãi
Như vòng tay ôm không mỏi
Dịu dàng duỗi ngủ vùi
Đừng sợ tuột khỏi nhau
Mắt phố Hà Nội vừa thay thủy tinh đèn
 
Ta uống rồi, Vitamine Tin
Đầm bao đêm ngày thắm.

______
1. Thơ Trần Dần               

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 1.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)