Chùm thơ của tác giả Trịnh Công Lộc

Thứ hai - 29/05/2017 00:09
Đi cùng những người bạn
                                Gửi bạn bè
 
Lớp chúng ta từ ngôi nhà chung ấy
Những mái trường, tiếng hát rền vang
Chia nhau đi, trồng cây xứ lạ
Hái những mùa, gửi lại những hạt vui
 
Người xa nhất như cánh chim biền biệt
Người gần hơn như tiếng gió vi vu
Còn đâu đấy, khắp vùng miền Nam - Bắc
Hẹn tìm nhau,
                                 riêng một lối đi, về!
 
Chúng ta sống, giữa một thời biến động
Cái vương vãi đồng quê, thành đặc sản phố phường
Cây hoang dại, thành cây trong chậu cảnh
Bậc hiền tài, đâu đó vẫn rong chơi
 
Biết là thế, tự mình đổi khác
Trời còn xa,
                     trời có cứu được đâu
Mọi thứ bậc,
                                do cuộc đời sắp đặt
Thì cuối cùng,
                                có khác gì nhau
 
Bạn bè đến, gặp người như trẻ lại
Thủa đồng dao - ta đã cùng đi
Dáng cần mẫn trên cánh đồng chữ nghĩa
Lại cùng đi,
                        gió hát trên đầu.
Beautiful nature


Nho nhỏ thôi
 
Vẫn biết mình nho nhỏ
Cứ thế này,
                       chầm chậm về sau
 
Bạn bè tôi, đều cao ráo như nhau
Đều bằng bặn, từ lời ăn, nếp nghĩ
Nho nhỏ tôi - lại phập phồng như gió
Giữa lớn khôn đầy đặn của bao người
 
Họ cứ từng hàng, từng lớp, theo nhau
Tăm tắp như cây, tung tăng khắp ngả
Nho nhỏ tôi - như nhạt nhoà, dang dở
Phía cuối cùng - chẳng ai dám cùng đi
 
Mọi người ơi!
                                đừng cố chấp làm chi
Có lúc lên cao, có khi xuống thấp
Nho nhỏ tôi - đã ra ngoài thứ bậc
Sao vẫn gập ghềnh, vẫn cứ bấp bênh
 
Nhưng dù sao, vẫn là phía cuối cùng
Chầm chậm đến - bớt ồn ào, inh ỏi
Nho nhỏ thôi, để dễ đi, dễ nói
Để mọi người,
                                dễ nhớ,
                                                dễ gần nhau.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)