Chùm thơ của tác giả Trần Văn Lợi

Chủ nhật - 25/03/2018 23:16
Giờ đang là tháng mười hai
 
       Giờ đang là tháng mười hai
Từng cơn gió bấc thở dài niềm đông
       Phiêu diêu vài sợi khói đồng
Chuông chùa thỉnh nỗi rỗng không bóng chiều
 
       Thả lên một tiếng sáo diều
Tôi nghe trần thế bao điều vi vu
       Mắt môi còn buổi sương mù
Thì đem câu hát trùng tu mặt người
 
       Mùa ngâm như thứ dung môi
Cô đơn kết tủa thành tôi bây giờ
       Đêm phong phanh một giấc mơ
Chung tình rét cứ về hơ muộn phiền
 
       Lòng ai chăn ấm đệm êm
Thương ai củi của bao đêm đã mùn
       Phải sinh ra tự mưa phùn
Mà sao ngọn lửa cũng run như mùa?
 
1


Rúc rích chuột đồng
 
Men theo lối mòn luồn ra từ kí ức
bầy chuột mang giấc mơ cánh đồng
chạy tắt ngang mùa đông
qua bờ ruộng gồ ghề, dích dắc
qua rất nhiều bất trắc
của ánh mắt cú mèo phóng ra nhiều vuốt sắc
của rắp tâm nọc độc mổ xuống từ đầu rắn hổ mang
chúng nô nức về làng
mở những cuộc liên hoan đến sáng
 
Đánh hơi nhau bằng mùi trên bộ lông tro ấm
giai điệu rúc rích khoái chí di truyền
những tiếng chít…chít cắn rách bóng đêm
thỏa thuê khua khoắng bình yên
từ nồi đồng cơm nguội
đến niêu đất cá kho
rồi nhảy múa bên bếp trấu khoai vùi âm ỉ khói
 
Làng của chuột đồng là làng khi đêm tới
chúng đánh thức sự im ắng buồn tẻ triệu triệu năm
sự lơ đãng, hời hợt của bóng trăng
sự cũ kĩ của bức tường đất
sự ngủ quên của những bồ thóc
như thể, nếu vắng chuột đồng
làng sẽ không là làng
và đêm cũng chẳng còn đêm nữa!
 
Cha tôi vẫn thường nhắc nhở
những khi được mùa, đừng quá chặt cửa
của đất trời, phải chia cho trời đất
nên ruộng đồng xôi mật
nên no ấm cánh cò
bầy chuột đồng thỏa sức lúa ngô
rồi hoan hỉ kéo nhau chui vào mùa sinh nở
 
Sẽ chẳng là làng nữa
khi màn đêm không rúc rích chuột đồng…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo