Chùm thơ của tác giả Trần Văn Lợi

Thứ năm - 24/08/2017 13:33
Khóc một giấc mơ
 
Chị gửi lại mùa xuân giao liên
cung đường mười bảy tuổi
vai tròn và ngực căng
mái tóc từ mùa khô gội xuống mùa mưa
hoàng hôn chải ra hương bồ kết
mượt mà những cái nhìn ao ước
câu chuyện bông đùa nắc nẻ Trường Sơn
lấp đi những tiếng bom
lấp đi những đêm muốn được làm con gái
đi-ô-xin phát quang tiếng chim
thì các chị cấy vào lòng mình tươi non giọng hát
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm...”
câu hát dài hơn những chuyến xe đi
 
Trai làng cùng đợt giao quân
những dòng tên trở về đỏ từng bia mộ
đám bạn tóc đuôi gà “trồng hoa trồng nụ”
đứa nằm lại rừng, đứa đề huề trên phố
gia tài của chị còn đôi nấm mộ song thân
kí ức Trường Sơn
và những đêm vầng trăng đứng nhìn ngoài cửa sổ
 
Hơn bốn mươi năm
chiến tranh trường trú trong ngôi nhà nhỏ
ngôi nhà dựng tường bằng mưa
mái lợp bằng gió
cái cột, cái kèo chẳng định rõ tên
nhưng gánh vác nhiều hơn phần đời của kèo, của cột
nắng, mưa đều dột
để bốn mùa đều mùa đông
lặng thầm khoai lúa hiểu không?
làm sao xanh lại nỗi lỡ thì mùa vụ
còn được bao nhiêu tiếng cười
chị đem chia hết cho bầy trẻ nhỏ
 
Bảy mươi tuổi, chị ơi!
sớm nay làng ta khóc một - người - con - gái
khóc một giấc mơ thường lặp đi lặp lại
khóc một cung đường xanh mê mải những tiếng hát giao liên…

hinh anh hoa co dai tuyet dep 3 


Mười vầng mây trắng Trọ Voi
 
       Áo khăn còn dở đường thêu
Tiếng bom khoét hố vào chiều bình yên
 
       Cười chưa hết tuổi hồn nhiên
Chiến tranh vùi xuống một miền hồng nhan
 
       Cung đường lạc giọng khô rang
Rụng rời đất đá, bàng hoàng cỏ cây
 
       Tôi về Đồng Lộc chiều nay
Lặng im… mà ngỡ gặp ngày bom rơi
 
       Mười vầng mây trắng Trọ Voi
Còn nghe thấp thoáng giọng cười trinh nguyên…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)