Chùm thơ của tác giả Trần Thu Hà

Thứ sáu - 16/09/2016 01:26
Gái Trường Sơn
 
Trên mắt em mỗi ngày bình minh lên
Lặng lẽ kiêu sa
Kí ức ùa về thổi vô hồi rát bỏng
Mùi của đất - mùi cỏ cháy - mùi mầm non cựa mình thức dậy
Nhắc ta lội sâu qua vết cứa thời gian
 
Ngày em gánh hoàng hôn múc ước mơ đổ đầy sông con gái
Chiến dịch vá đường
Lúc thuyền trăng gọi em chơi trăng
Lúc giữa trưa em thơm giòn hút nắng
Gái Trường Sơn ngực căng mắt sáng
Mắt em thơm khoảng trời xanh
 
Khi tiếng chim thức dậy bình minh
Khi nắng ban mai đuổi bắt lũ sương dậy muộn
Khi hoa dẻ hoa sim gọi hương về lúng liếng trút men say
 
Là lúc
B.52 - bom tấn - bom bi - bom napalm xé rách ngày
Đường Trường Sơn lên cơn co giật
Đường Trường Sơn quặn đau đảo phách
Tìm đâu một chiếc lá xanh?
 
Trên mắt em mỗi ngày bình minh lên
Vết sẹo thời gian đã lên da đỏ
Và cỏ - cỏ đã lên phủ xanh vết nứt
Em tin!
Những bước chân gót đỏ nối dài.


nhung canh dep thien nhien lang man va day quyen ru voi canh dep mua thu 4
 

Đôi mắt ấy đâu rồi?
 
Ngày ấy cánh đồng tuổi trẻ lên xanh trên mắt em
Đôi mắt đen huyền như bùa mê náo nức
Gõ vào tôi mạch đập liên hồi
 
Đôi mắt ấy đâu rồi?
Khuôn trăng ấy đâu rồi?
Em ơi điệu lí còn xanh đôi mắt hãy còn xanh mà
                                                                chiến tranh đã cướp
Đôi mắt ấy đâu rồi?
Khúc ca dao mẹ ươm từ kiếp trước
Câu Kiều ai bắc qua sông
Để cây si vẫn chờ trăng muộn
Em ơi! Điệu lý còn xanh
 
Đôi mắt ấy đâu rồi?
Em gái tải thương bên cầu sông Cấm
Áo trắng làm mốc tiêu cho những chuyến xe qua
Nay em về những đêm không sao
Ngực không huân chương tóc cài mây trắng
Những chiến công đi vào thầm lặng
 
Đôi mắt ấy đâu rồi?
Con gái Nghệ mô tê răng rứa
Xào xạc trăng khuya độ ấy em rằm
Em ơi điệu lý còn xanh
Em vẫn còn xanh.


 hinh nen hoa la an tuong nhat cho may tinh 9

Gửi nắng cho em
 
Khát vọng về một đường chân trời
Giục vòm cây thức dậy
Giục mênh mang trên những chồi non
Anh cao dáng chim trời tung cánh
Trước ngực trần đau đáu gọi bình minh
Khi hạnh phúc cầm tay qua mùa gió chướng
Các anh những võ sĩ quê hương canh giữ biển trời
 
Con đường nào sót lại dấu chân anh?
Tiết tấu nở bung về một đêm cỏ hát
Thành đóa mặt trời gửi nắng cho em
 
Đã xanh trong mắt nhau
Đâu rồi - sao quên tiếng từ quy “bắt cô trói cột”
Ngày lên đường anh vác cả mùa xuân ra trận
Nhớ anh em nằm nghe trái thức
Nhụ mầm lách tách thơ ngây
 
Con đường nào sót lại dấu chân anh?
Em ngập mặn dòng sông nước mắt
Tìm đâu anh giữa nắng lóa nghĩa trang
Mảnh quá khứ găm dày bia tưởng niệm
Nhớ nụ cười nằm trong sóng hoa trăng
 
Đã mấy mùa rồi anh?
Cánh tay rung biển cả
Giữ long lanh hạnh phúc nói cười
Trường Sa! Hoàng Sa!
Sóng hóa vòng tay ru các anh ru những linh hồn bất diệt
Kết đóa mặt trời gửi nắng cho em.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo