Chùm thơ của tác giả Trần Quang Quý

Thứ tư - 27/06/2018 13:03
Đón mẹ về tiên cõi
 

Trống đã điểm rồi 
điểm gió sương cánh đồng héo bấc
những hạt gạo cõng nhau trên cọng rơm gầy xa xưa về tiễn mẹ
chúng con thắt nỗi đau bái biệt
thắt hoàng hôn đã khép lại phía xa đồi
 
Cúi lạy mẹ, xin đón mẹ về cùng tiên tổ
cả cuộc đời mẹ chắt chiu từng giọt sữa nuôi con từ máu và ngũ cốc
nuôi bằng lời ru đau đáu cánh cò
gạn từng gầu đục, trong từ giếng nguồn xứ sở
 
Đất quê ơi, vết chân mẹ đây mà
những vết chân ngang dọc đường làng, ngang dọc gió giông nhân thế
từ đó bong ra sương khói phận người 
những dấu di hương về vô ảnh
dắt chúng con đi từ lẫm chẫm ấu thơ chân đất
bước miên man vào biên niên sử trần gian vô ngôn
 
Bình vôi trầu của mẹ hóa mây trắng vắt ngang sông Đà
quấn khăn tang non Tản
để mỗi lần nhìn lên chúng con thấy cao xanh có mẹ
sông cũng nằm lép sóng
cánh cò về nghiêng biệt lời ru
 
Người thân, bạn bè cầu chúc mẹ thanh nhàn về tiên cõi 
nắm đất này con thêm trên mộ mẹ
như vặt da thịt mình hoàn thổ
trời xanh vục đáy sâu hoang rỗng
hụt hẫng này hoàn được không, mẹ ơi!


9 

Bến
 
Những cây lúa ùa về trước sân gạch nhà tôi
trồng từng vuông kí ức
ban mai khỏa sông Đà 
rửa gót bấm từ hồng hoang bến sông
 
Mẹ gánh sương về
phơi thóc ướt
em gánh trăng về phơi mắt quê
ủ dưa muối, tương cà… bẩm sinh nền văn minh lúa nước
những chiếc bồ bong cạp tư duy
 
Bến quê 
đong bao bước chân làng
đong gió sương, đong tiếng gầm thác chảy
chum vại dần sàng âm vang thớ đất
sóng vỗ dọc đời người
vỗ sâu tâm thức
ai về làng, ai mãi bỏ quê
 
Thương những cuộc đời không bến
một ngày về khỏa tiếng ru trên sóng mùa thu
tôi mang giặt cả ngàn thao thức
giặt lại tôi
phơi một cõi làng.
 

7

Cố hương
 
Khi gọi từ mom sông
cố hương ngân sông núi đất đai này
cố hương nâng đôi cánh vi diệu
bay qua nong nia, lỗ đáo tuổi thơ, cánh đồng vàng lúa…
 
Cố hương cấy vào tôi những đon mạ mùa đông giá lạnh
những bông súng rùng rùng mùa cá vật đẻ
ễnh ương kêu nẫu ruột ao làng
kêu đằng đẵng những đời bùn đất
 
Máu và nước mắt lớp lớp người trộn vào cỏ cây
mọc gốc đa, sân đình, bến sông trăng tỏa…
mọc văn minh làng
mọc cổ xưa, mọc vào hi vọng
thủng thỉnh chuông chùa cầu bình an
 
Không gì bứng tôi được khỏi cố hương
điệu hát xoan nảy mầm trên lưỡi cày nhân sinh
trên lưỡi cuốc khai quật địa linh sự sống
bánh chưng gói hồn quê ướp nhân số phận
 
Có gì đánh đổi được cố hương?
tôi kí thác tiếng quê trên đất Tổ tiên
phong tục truyền đời vun gốc cây văn hóa
sẽ là gì khi trụi rễ cố hương?

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)