Chùm thơ của tác giả Trần Nhật Minh

Thứ năm - 11/05/2017 13:54
Cha
 
Con chạy mãi về phía bến sông
Gọi con đò lạc giọng
Cây cầu mỏng manh... Bão về gãy nhịp
Ai chở sóng qua đón cha về
Ở bên ấy là giông
Bên này bình lặng
Chiều chiều hoàng hôn ngủ trên lưng trâu.
Con vẫn thường mang kèo nèo hái trăng về
Những khi đêm ham chơi ngủ muộn
Trên cánh sáo diều
Đàn vạc lang thang tìm quê hương xa biệt
Làng xóm mình vẫn êm đềm
Như câu thơ cha đọc
Ở bên này bình lặng
Ở bên ấy là giông
Những cơn bão từ vũ trụ thét gào
Ngăn cách thế giới mơ và thực
Những linh hồn đơn độc
Không điểm tựa phiêu diêu
 
Con chạy mãi về phía bến sông
Nơi cha gom nước đổ xuống cánh đồng
Năm nay mùa hạ về, nước đầy lên những nhớ
Lục bình không tím
Mà sầu thảm
Cỏ may không khô
Mà xơ xác cả chiều
Cha đã xa thật rồi
Như sớm mai thức giấc
Ba gian trống tênh
Mùi hoa bưởi... Lấp đầy những gió
Con chim khách gọi trang thơ thầm nhắc
Tiếng đàn nhớ quê... Héo thắt nốt trầm
Cha đã xa thật rồi!
Hàng cau ngủ buồn tênh
Gốc xoan vừa hoa đã vỡ òa xác tím
Vườn rau nhà mình
Bờ ao nhà mình
Cả lối ngõ cũng nhuộm màu mất mát
Cha đã xa rồi!
Đường chiều về thật lạnh
Những bước chân con qua
Từng bước buồn ngủ lại
Để khoảng trống sâu hơn
                                phía
                                       vô cùng.


bien va cha

Ô cửa mưa
 
 
Những giấc ngủ chập chờn kéo tôi trở về ô cửa mưa
Những giấc mưa lạnh tanh rơm mới
Đêm đêm trên từng bậu cửa
Hương mưa mùa đã chảy trong hạt thóc nảy mầm
Có vẻ đẹp nào tôn nghiêm như giờ khắc tái sinh
 
Khẽ cựa mình ánh mắt giọt sương
Ngọn mây đi về hai chiều sáng tối
Và tôi mải ham mê chạy trên lối quen ruỗng nát
Ai đó đang lặng im đếm từng bước chân cũ kĩ của mình
 
Dải ánh sáng vẽ lên nụ cười nhá nhem chiều tà
Mùa xuân lạ lùng đón gương mặt lá cắt
Cứ đi như thế
Cứ đi như chưa từng được trở về
Đi để như thể xa hơn sở hữu thể xác này đơn độc
 
Và ai đó đã đem mưa tới
Trong len lỏi rơm thơm.
 
Những ngày em đi vắng
 
Cánh cửa ngoài kia đã khép
Ai đó lỡ tay đóng mạnh
Cơn gió còn bần bật run
Và tiếng đàn im bặt
 
Anh mơ thấy trên những ngón tay dài xước máu
Của người nghệ sĩ phương xa
Những lời ca
Vang lên từ đáy mắt
Gầy và hốc hác mặt trời
 
Em ơi!
Ở xứ sở tuyết trắng và bão cát
Ở nơi sóng biển bạc đầu gầm thét
Ở cuối dòng sông đỏ quạch nước triều dâng
Hay trên đỉnh ngọn cao núi gió
Chúng ta đã cùng nhau ghé chân và ở lại
Có thể chỉ trong trí tưởng
Hoặc giấc mơ anh đang bay theo
 
Nhưng... những giấc mơ và khao khát
Người có bao giờ ngừng nghỉ nơi trái tim rợn ngợp yêu thương?
Người có bao giờ dừng bước bên bờ vực sâu khi phía kia bờ
                                                                            là ánh nắng?
Và tiếng đàn trên những ngón tay rớm máu
Đang hồn nhiên bần bật rung lên
 
Ở ngoài cánh cửa này
Chẳng còn cánh cửa nào khác
Nếu mỗi chúng ta không còn dám ước mơ
Và một mai nếu niềm tin tàn lụi
Dưới đáy cùng là thản nhiên... Sự thật
Thì tiếng đàn trên những phím gầy xước máu
Có bao giờ còn run lên.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo