Chùm thơ của tác giả Trần Huy Minh Phương

Thứ sáu - 11/11/2016 12:53
Những nén nhang phực cháy
                       Cho một bạn trẻ vừa qua đây và cho ai còn lại
 
 
Khi những năm còn gọi là thanh niên tôi từng thấy lư hương cắm đầy nhang trong ngày mưa tiễn người gần trăm tuổi về
nơi an nghỉ cuối cùng phực cháy
Cháy!
Cháy!
Và cháy!
Người mất chưa an khi con cháu say bia rượu quên người
vừa khuất
Những câu nói đầy mùi tiền vụt tắt tình ruột thịt sau lũy tre,
                                                                                                bụi chuối sau hè
 
Tôi thấy lửa cháy từ lư hương truyền sang mắt họ
Những đôi mắt đục ngầu đầy lửa
 
Tôi lẳng lặng tụng thời kinh cầu siêu cho những người
đang sống mà họ ngỡ lời kinh ấy dành cho người vừa mất
Năm đó tôi 20 tuổi
 
*
Đâu đó giữa đời tôi nghe và thấy người vừa chết bật dậy
trong sự hốt hoảng của người thân
Ai dám chắc một điều gì xảy đến?
Năm đó tôi 33 tuổi
 
*
Khi tôi không còn gọi là thanh niên nữa trong một chiều
nắng hanh hè mây như lặng
Câu chuyện về lư hương và những ngọn lửa cháy lại thêm một lần nhắc tôi về sự mất-còn
Chàng trai trẻ ra đi như vừa sắp đặt cuộc cờ người… tàn hương
Anh chuẩn bị cưới vợ mới là người đồng hương, gần nhà
và trẻ trung ao ước
Hơn một năm trước anh chia tay người vợ đầu tiên
Trong mơ vẫn thảng gọi và họ như gặp nhau đâu đó ngỡ
chưa từng chia cách
Anh như điên trước những dự án và hoạch định đời mình trên
từng nấc vẽ trừu tượng
Có nhiều lần anh đứng trước biển hỏi cánh đồng trắng ở đâu
Có nhiều lần anh bơi ngược và tiên liệu về mình trong những
khoảnh khắc mà chỉ riêng anh biết
Những câu thơ cháy lửa
Và trong anh là những mảng màu tối sáng gai nhọn cắm vào lòng
biển đêm
Sâu
Sâu
Sâu
 
Khoảng mười năm nay mẹ cha anh sống trong phập phồng một
điều gì đó mơ hồ sống-chết, đường đi đầy mây cuộn trắng
như dự báo một ngày hoa thôi bay trong mơ mộng
Rồi điều ấy cũng đến
Anh đã mất!
 
Đúng 39 ngày sau khi mất, phải là dơi hay loài chim gì lạ mang
thông điệp trên nóc mùng trong căn phòng anh nuôi mộng
Mẹ đã chụp lại ảnh hình ấy
Và ba anh đã cắm nén nhang thì thầm cùng con trai trong
nỗi niềm day dứt
Ba nén nhang bốc cháy quanh lư hương như chia sẻ một thứ tình
vừa đánh rơi cõi tạm
 
Di ảnh anh cười với đời thật hiền dù chưa chắc qua những lần
cực đoan thẳng tính: trắng-đen, đúng-sai, thật-giả,
công bằng-bất công…
Anh loay hoay/ bất an/ nhắn nhủ?
 
Đúng 49 ngày sau khi mất, phải anh về cùng ngọn gió chiều nay
bên cha mẹ, bạn văn
Lời thơ anh đó, dòng văn anh đây
Lư hương lại bốc cháy những nén nhang người vừa cắm
Không tại gió, không tại nhiều nhang
Không cháy một lần
Cháy ba mươi giây lần đầu một phần ba nén nhang rồi tắt lửa
Cháy phần nhang còn lại uốn quanh dòng nước mắt mẹ, niềm đau cha,
buồn quanh bè bạn chiều mộ phủ rồi tắt lửa
Lần sau cùng ngọn lửa từ bó nhang nơi lư hương phực lên uốn quanh
chân nhang lần sau rốt ráo
Rụi tàn
Tro rắc thinh không chút gì đó trong anh, trong tôi, trong hư thực,
còn-mất
Quanh mộ anh đầy huệ, đầy sen anh có về cùng Phật, cùng câu kinh
năm nào cứu rỗi
Dường như chúng tôi lúc ấy tay nắm chặt hơn chào nhau trong
buổi chiều tình nghĩa
Những điều như hoa bùng vỡ trên muôn môi
Cô bạn đứng cạnh tôi khóc òa vụn vỡ câu thơ đầy sóng nắng
Tôi lay nhẹ và nói: em khóc hay nước mắt khóc em, bừng dậy đi!
 
*
Tôi nhẩm lại bài kinh “mạng sống con người chỉ trong một hơi thở”
Huệ bắt đầu dịu dịu hương.

bong hong
 

Bông hồng rụng mộ ba
 
                Kính viếng hương hồn ba nhân 21 ngày ba xa
 
 
Chiều qua, mẹ ngồi bên mộ ba thật lâu
Mẹ nhìn sâu vào di ảnh rồi nghe lá lìa quanh mộ
Một tiếng chim rời giữa thinh không
Mẹ lau vội giọt trăm năm
 
Tôi đứng đó nghe chiều đầy mây tháng Bảy
Chưa kịp cài lên ngực ba bông hồng năm nầy
Ba hóa khói, hóa mây, hóa cả ngày xưa ùa về trong mắt bão
Ba thật xa, thật gần trong lời kinh sám hối
Mẹ và con tạc bóng thời gian trôi
 
Những bước chân quen đâu rồi?
Những sột soạt bên võng đâu rồi?
Ngôi nhà thông thênh lùa nắng gió
Mẹ ngồi
Im nghe
 
Ba mới hôm qua mà đã ngày xưa
Lời dạy người khắc thành ngôn bảo
Con đựng trong túi thơm dọc hành trình
Chiều đầy gió kia bông hồng rụng vỡ
Người ở đâu trong chốn không cùng
Người ở đâu, ở đâu?
 
Chiều đi qua mùa không thể bán mua
Những nén nhang rìn rịn lửa
Ngày lặn sâu đáy mắt
Xâu hạt thời gian vẽ lại bóng mình
Thinh không.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)