Chùm thơ của tác giả Trần Đức Toản

Thứ năm - 06/10/2016 13:32
Tiếng rừng
 
Đàn bướm lạ vẽ vòng
thiên nhiên hoang đàng
thác ban mai tuyệt đẹp
thời khắc mặt trời trìu mến hôn vạn vật
vầng trăng pha lê chiếu sáng suốt đêm
còn ngời trên đá
những đồi sao ngụp lặn
dưới lăng kính muôn thủa của biển và cát
những đụn mây trắng nhởn nhơ trên cao
quấn quýt ngọn thông đơn độc
ánh hồng reo vách đá
sương lam thạch bích
rừng mê mẩn buông lơ
dòng suối soi tôi lên trời trong văn vắt
những xao động muôn xa
kìa chim nhỏ bận rộn dưới tinh khôi
vừa khâu vừa hót
 
Chằng chịt và yên ả
tôi giọt máu say
ngỡ không biết thời gian lúc này là đêm hay ngày
mặt trời nơi đây có khi là vì sao chạng vạng
chỉ những cánh hoa mỏng manh tỏa sáng
cái thấu suốt tìm tôi  
khoảng trắng trong của thời gian gửi gắm
chỉ những gì thực thiên nhiên mới tồn tại nơi này
ánh mắt vãng lai của tôi chẳng thể hiểu được
sự phù thủy của rừng
phép ngụy trang của loài thú
những gì tôi không thấy
là những gì rừng giấu đi
 
Mặt trời đã lên cao
tôi đáp lễ một làn hương
khi chạm cái nắng chói chang của thế gian mù thẳm.

2b 1398681075 1200x0

 

Bước đêm
 

Ánh sáng của ngôi sao lưu đày dâng lên bầu trời
nụ cười phiêu lãng đã tắt ngấm
ngoài kia ngàn vạn đom đóm rữa tàn
đêm ôm trùm sương đục
 
Thành phố như một gã cao bồi
những con đường mờ ảo và ngái ngủ
chỉ cửa hàng rượu sáng rực
những bóng ma dữ tợn
không khí săn tìm im bặt
trong bụng kẻ vô gia cư
chiếc bánh mì thơm nức
ì ạch cõng mây
nhịp thở mỗi lúc một gắt gao
tiếng chậm chịch phía sau, hỗn mang phía trước
gió thao túng bốn mặt
nhưng không mang đi tục tĩu và rác rưởi
 
Đêm gầm gào
chỉ còn chút trần trụi của lòng tốt nhìn nhau
và im lặng là sự phân mảng
chẳng thể ước ao về bầu trời
hi vọng thành tiếng kêu  đau đớn
ôi văn minh ngày càng xa lạ
 
Phó mặc bước chân
phó thác cho những gì còn lại
phó thác cho những gì không còn lại
đêm rỗng
dựng lên những chiếc bóng chết đứng
đêm rỗng
pho tượng trên cao ôm gối ngủ
gió thổi loạn
tóc nở bung hoa tuyết.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)