Chùm thơ của tác giả Trần Anh Thái

Thứ bảy - 28/04/2018 13:38
Con đường

I
Những cơn lốc dội vào vòm trời trống
Không có chỗ nào cho chúng ta trú mưa
 
Chiếc ô mỏng khi chiều rách bươm từ ngàn năm trước
Chỉ còn hai chúng ta áo quần ướt sũng và giấc mơ dang dở
Hãy bỏ lại em ơi! Hãy xích lại gần anh thêm chút nữa
Mưa bớt dội vào em trái tim bớt lạnh
Nếu không chỉ lát nữa thôi giông tố mỗi ngày
Em cảm lạnh không thể đứng lên khi ánh ngày rực sáng
Trái tim anh vụn vỡ rã rời...

 
II
Chúng ta không thể sửa chữa con đường mòn qua nhiều thế kỉ
Con đường chảy trong máu chúng ta qua tháng năm tiền kiếp
Không ít khi mộng mơ ngây dại
Rằng được sinh ra và định đoạt?
 
Và thế chúng ta mở lối đi giữa khu rừng lạ
Mở toang chính cuộc đời mình
Cánh rừng tự do trái tim bừng thức
Dấu chân in những thảm vàng tạc vào mặt đất

 
III
Mưa mỗi lúc dày thêm bầu trời ngày siết chặt
Chưa có vệt sáng nào xuyên qua cánh rừng chằng chịt
Đừng khóc em ơi đừng sợ hãi!
Chúng ta sẽ ra khỏi cánh rừng trước cơn giông vô hồi dội tới
Kiêu hãnh như khi mở lối ra đi vào lúc ban đầu
 
Em đừng nói gì thêm để tâm trí bình yên giữa muôn trùng
giông lốc
Chớ ngã xuống lúc này đừng làm gì dại dột
Ngực em đập mạnh thế kia hơi thở sao dồn dập thế?
Hãy tựa vào vách núi bước đi...
 

b

IV
Nước mắt không thể xoa dịu nỗi đau
Cái chết không mở ra ánh sáng con đường
 
Đừng hối tiếc dằn lòng khu rừng vô tội
Chúng ta sinh ra và khai mở
Mỗi bước chân là một phần đời
Chớ dẫm lại lối mòn chen lấn dấu chân
 
Một lần đi lần đến trong đời...
 

V
Có thể đêm nay không vượt qua khu rừng chằng chịt bụi gai
Có thể khụyu ngã nửa chừng bước chân lỡ nhịp
Nhưng nếu sáng mai mặt đất tái sinh lần nữa
Ta sẽ chọn đi như lúc khởi đầu
 
Hãy đứng dậy em ơi giông tố mỗi ngày dồn dập
Đôi môi em tím tái hết rồi bàn tay sun bầm tê dại
Nhưng thẳm sâu mắt em sáng lên vòm trời lạ
Dưới bàn chân ta gặp lại mình...

 
Dòng người

 
Và đêm đến bóng tối phủ xuống khu vườn lặng
Tôi mơ giấc mơ bị truy đuổi
Dòng người những gương mặt mệt mỏi
 
Không ai ở bên
Ngôi nhà trống
Mặt người trống
 
Tiếng chuông nhà thờ vang qua khu vườn rộng
Bình minh vọng xa lời nguyện cầu của những người Kitô giáo
Họ đã ở đây từ khi sinh ra trong ánh nến leo lét
Nhưng Chúa đã bỏ đi từ triệu năm rồi
 
Hôm nay là ngày thứ không trăm...
Ánh nến mơ hồ soi trên mặt người thống khổ
Tôi thấy trong lời nguyện cầu dòng người lặng lẽ
 
Họ đi đâu?
Sương giá bốn chiều mịt mùng rét buốt
Bóng họ nhạt dần, gương mặt đăm chiêu trĩu nặng
Lời nguyện cầu lặp mãi lời ca bi thương về thân phận con người
 
Họ đã thua cuộc mười năm, vạn năm và triệu năm hơn thế
Trái đất già nua mặt người khô héo
Trong giấc mơ của những vai hề
 
Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm…
Những bước chân cần mẫn dò tìm con đường ngờ vực.

3762435896 23bb8e6da2 z
 

Em ơi
 
Chúng ta ra đi và rời bỏ
Dòng sông triệu năm giờ đã kiệt khô 
Em thấy không đáy dòng sông những xác chết ngổn ngang la liệt
Tiếng vọng xa xăm siết nghẹn rú gào
 
Sẽ không ai mở lối con đường
Chúng ta phải làm lại từ đầu giữa rối mù gai bụi
Phía sau rạp hát vắng hoe đào kép còn u mê độc diễn
Bóng tối phủ xuống xung quanh
 
Tiếng nói suy tàn
Chúng ta không thể làm gì
 
Ta là kẻ đầu tiên và cuối cùng mê sảng đớn đau
Hoa đào nở ngượng ngùng trong gió trái
Ngày mai trên bảng đồng hồ sẽ báo năm hai mươi
Chúng ta chưa kịp làm gì mùa xuân chưa qua đã hết
 
Thương những cánh đào gượng gạo nở hoa
Nhưng ra đi em ơi hãy bỏ mọi buồn đau phiền muộn
Bầu trời mỗi ngày chật chội 
Và có thể nơi cùng tận khi đôi chân khụyu xuống
Có một chân trời le lói ban mai.

 


 
 Từ khóa: Trần Anh Thái
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo