Chùm thơ của tác giả Thái Tràng

Thứ năm - 18/08/2016 13:57
Đất Mũi
 
Những lọn gió mùa
mang mật chỉ ngàn khơi
mũi đất ưỡn ngực phong phanh
đại dương bôn ba ngày sóng trắng
phù sa vót mũi tên phương Nam
nắng mưa xuyên mùa lưu trú
cát gò lưng nghệ nhân kiến tạo dáng vóc Bãi Bùn
thủy tinh chân trời vi vu hoài vọng
khởi nghiệp hạt mắm cười cắm rễ định cư xanh
con sóng trườn vào góc lá dạo quanh
 
Vùng đất mới dủi chân
ngày nhoài ra biển lớn
mặt trời dạ quang cung đường ban sơ tinh chất
con sóng trườn vào mắc cạn mãi loay hoay
hàng mắm tiên phong vai đứng kề vai
đước theo sau cắm sào ý thức
rừng ngập mặn nguyên sinh
con nước phân vân mỗi chuyến đi về
 
Xoáy lở thăng trầm
dích dắc đời đê
kết nối Đông Tây hai dòng hải lưu
nhật triều diễu hành hai biên độ
nơi giao thoa tình người tình biển rộng
bán đảo vót lưỡi cày mở dấu đất an sinh
 
Mũi đất tận cùng dõi mắt phía hòn Khoai
cột mốc tọa độ quốc gia
mũi tàu giương cao biểu tượng
biển trùng tu bậc thềm
chập chùng trời mây trồng thêm hàng cây mới
đời phòng hộ nhất quán
đất đứng cắm rễ úp chân nơm
 
Cá lìm kìm thỏa chí xoải tay bơi
nhánh cỏ khô chiếc phao nhỏ cánh vờn
đàn còng gió vẫy đoàn viên
mái nhà quần cư sinh quyển
cá thòi lòi trương sắc tố
bắt bóng rộn sân chơi
 
Sông Rạch Tàu lau lách
vỏ lãi chẻ nước
cao tốc rẻ lá siêu thanh
cát giồng chở sóng trào sôi
Khai Long dập dìu mùa du khách 
ngây lòng vùng cực đất phương Nam
trời mây thám hiểm
nghiêng phương nào cũng phượt ngưỡng bao la
 
Phút ngỡ ngàng trước áp phích biển nở hoa
mũi đất tiến lên cánh buồm sao sững lại (1)
gió vẫn hát bầu trời tự do
trùng dương mê cung rì rào quyến rũ
cầm tay con sóng hẹn thề…

_____
 
1. Biểu tượng Đất Mũi.

dat mui

Hồn tháp cổ
 
Những viên gạch không chịu vùi sâu vào điển tích
lộ thiên quanh sương khói Tháp Mười
đất Vũng Cù
dấu hài thiên niên kỉ
nhớ đồng bằng hoang thẳm vạt áo tràm xanh
gò cát hiển linh
huy phong hồn cổ thụ
trôm Sao Dầu bốn mùa bóng thả
gió thâm u
chiều đồng nội muối lòng mây trắng
thu có sẫm buồn
tàn tích mộng tây dương?
 
Gò bãi tầm nguyên hương bùn lá mục
đường sậy lau xào xạc nắng mưa trồng
mỗi thước đất vo lòng tình thiên sứ
hoàng hôn lặn vào vết nứt chiều đong
ngàn năm
Cửu Long vặn mình thai nghén
châu thổ bềnh bồng nhuốm đỏ mạch phù sa
lịch sử dài tràm miệt mài đàn ong hút mật
đầm vũng nổi gò bông súng trắng xòe hoa
 
Nền gạch cổ
chứng nhân bao mùa trăng hưng phế
màu rêu phơi chưa ráo tiếng thở dài
thời gian nấc
giọt nước mắt nào bò ngang kí ức
hồi chuông phúc lành
vô thức nắm chặt tay
 
Đền tháp đổ
thêm một tầng cát bụi
ngày mơ hồ dựng bức vách nhân gian
lá vàng rơi vọng âm đồng nội
hồn tháp về trời rêu mọc ở trong tôi.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo