Chùm thơ của tác giả Tạ Bá Hương

Thứ bảy - 04/03/2017 12:26
Câu hát của núi
 
Mật đã ủ suốt từ ngàn năm trước
Từ trầm tích xưa vỡ đất lập làng
Từ nắng, gió. Và mưa. Và rét buốt
Thắm vào từng câu hát em mang
 
Những Sình ca nồng nàn than đỏ
Cháy sang tôi đượm lửa đêm khuya
Bình đã nghiêng, rượu tràn lên ánh mắt
Bao âm thanh xa vắng chợt bay về
 
Và nơi ấy điệu Sình ca em thả
Buộc hồn tôi gắn chặt với đất này
Giữa đại ngàn nhịp rung lời nức nở
Thứ men rừng chưa uống đã say
 
Sình ca mang ngọn nguồn suối chảy
Mênh mông bay khắp mấy tầng trời
Đêm ngắn lại cho nỗi lòng thắt lại
Em bỏ bùa vào câu hát đấy thôi
 
Dấu chân in những ngả đường đất mới
Đã từng nghe câu hát ở quê người
Nhưng câu hát trên nồng nàn xứ núi
Tỏa bóng rừng xanh xuống một miền tôi.


tho cam 

Mùa thổ cẩm
 
Trở lại ngôi nhà bên núi
Rơm rạ bình yên nằm ngóng mùa về
Ngang qua cánh đồng bàn chân nứt nẻ
Vết bùn lấm láp tuổi thơ
 
Thèm được cời than ngắm từng bông lửa
Góc bếp phên thưa lành lạnh gió lùa
Hai mươi năm em lặng thầm bên khung cửi
Dệt núi
Dệt sông
Dệt nên những cánh đồng
Mùa đông nở hoa tràn ra trên vuông thổ cẩm
 
Tiếng nai tác biết mình về đến bản
Con suối quanh co phơi lụa phên chiều
Núi vẫn cao gập ghềnh dốc dựng
Hốc mắt nhà sàn mây trắng vờn theo
 
Mẹ tóc bạc qua bao mùa làm lụng
Như cổ thụ giấu mình bên cánh rừng già
Cời nắm than cho bếp thêm đỏ lửa
Mẹ kể lại ngày em làm dâu bản xa
 
Lật thời gian vụt đi như tiếng hoẵng
Nghe mạch rừng tuôn chảy ở trong người
Sẽ không còn mùa bông trở lại
Chiếc khung cửi nằm im bên góc bếp
Vuông thổ cẩm dần nhạt cả những màu hoa
 
Vạt cải nương đổ ngồng trên núi vắng
Gánh thổ cẩm em mang đi rồi
Con suối gập ghềnh réo sôi nức nở
Mùa bông còn nở trắng cả tay tôi.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo