Chùm thơ của tác giả Quang Chuyền

Thứ ba - 06/02/2018 12:29
Lục tìm cái mất
            
Trong cuộc bới đào tìm về xưa cũ
Mặt đất yên lành, cây lên xanh
Đất còn khuyết chăng trong đây đó
Vài vết bom như vết sẹo đang lành
 
Điều chúng tôi cần tìm là sục vào chỗ mất
Mảnh áo quần ôm da thịt còn đâu
Mọi vật dụng người mang theo rữa nát
Họa chăng còn khúc trắng giấu niềm đau
Khúc trắng ấy đôi khi nằm vương vất
Mảnh xương chân không nhập với xương đầu
Có khúc chen cây làm rễ cây cũng trắng
Có khúc lẫn vào hoa trắng bờ lau
 
Chúng tôi tìm về sắp xếp vào nhau
Dẫu không còn người, thì đây còn cái bóng
Nơi các anh nằm thốt lên tiếng vọng:
Đồng đội ơi! Chúng tôi kiếm tìm người
Chúng tôi bới đào dọc thế kỉ hai mươi
Thế kỉ chắt niềm vui từ nước mắt
Thế kỉ gọi tên nhau thẳm sâu khuya khoắt
Người khuất đâu trong sắc đất pha hồng
 
Chúng tôi bới đào vào núi, vào sông
Vào tất cả những gì vương sót lại
Nấm mộ ấy màu cỏ còn xanh mãi
Nghĩa trang đời, nhang khói vẩn vơ bay
Vơi bớt nỗi niềm tay chạm khúc xương tay
Trong cuộc bới đào tìm vào quá khứ
Hình như gặp đâu đây từng nhịp thở
Trong đất đai này
Hay ở cõi tìm nhau.

 
190511co3ladaidien


Nghe bước chân người
 
Sau năm mươi năm
Tôi gặp Mã Đà
Rừng còn đó, mãi rừng muôn thuở
Cây lá mãi xanh
Lối đường mãi đỏ
Tôi chợt nghe gần, nghe xa
Tiếng bước chân người trong mưa nắng
Trong lặng im nấm mộ - ngôi nhà
Trong bức tượng đài xây năm tháng
Niềm đau
Nỗi tự hào
Ghi dấu một thời qua
 
Nơi huyền thoại đi ra từ đời thực
Đôi dép cao su nâng bước chân người
Cơn sốt rét, lá rừng thay viên thuốc
Cơn đói lòng, cầm bữa, trái đười ươi
Đêm khuya lạnh, lấy rừng làm chăn đắp
Ngày bom rơi, lấy đất phủ cho người
Tiếng bước chân vang ngầm trong lòng đất
Đi từ Mã Đà đi tới trăm nơi
 
Tiếng bước chân lẫn tiếng: Người ơi
Lẫn tiếng bom đào, lẫn vào tiếng gió
Người dừng bước, người bới đào nức nở
Người trối trăng, khi hơi thở yếu dần:
- Em đau quá! Chắc không còn gặp mẹ
Chắc lấy nơi này làm chỗ dừng chân…
Anh đã ra đi sau lời vĩnh biệt
Đồng đội khắc mảnh cây ghi dấu mộ phần
Để hôm nay còn có nơi nhang khói
Nơi anh từng in dấu bàn chân
Còn bao nhiêu người thiếu nơi nhang khói
Trong mênh mang sông núi ở xa gần
 
Đất nước đi qua tháng năm chiến trận
Bước chân người là những bước tìm nhau
Bới đào vào mất mát thương đau
Gặp lại tên ai giấu trong lòng lọ thuốc
Khúc xương trắng kia hãy còn lưu vết xước
Là mảnh bom hay vết đạn chưa mờ
Những cánh rừng Mã Đà
Những ngả đường Xuân Lộc
Trường Sơn điệp trùng dáng mộ phải đâu mơ
 
Tôi một đời
Mắc nợ câu thơ
Lắng nghe, lắng nghe
Chân người nhịp bước
Nghe trong đất: Bước người đi giành nước
Nghe trong đời: Người nhớ nhắc người quên
Từ nghĩa trang Mã Đà nhớ về muôn ngả
Ơi đất nước rộng dài
Hình như còn thiếu chỗ
Ghi tuổi tên?

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo