Chùm thơ của tác giả Phùng Trung Tập

Thứ ba - 03/10/2017 00:11
Những đám mây bay lên
 

Vòm trời như lồng hấp trứng
con người đốt lên
những đám mây không còn nhẹ nữa
con người
lật đất đổi đời 
như con dũi móc gốc tre để có tầm nhìn định hướng
 
Tất cả được móc lên
dầu khí, đá than, quặng nhôm, quặng sắt
vàng, kim cương, đá quý đủ sắc màu
móc cả đá non, đất hiếm
cát già, non dưới lòng sông thân thiện
nước thải ngầu đục đại dương
 
Ống khói lò cao phả vào mộng ước trời xanh
tự bịt mặt mình bằng những khẩu trang
những đại dương, sông, suối, hồ, ao 
mây đặc quánh rơi kín thềm lục địa
sa mạc hiện hình như mầm sống kỉ băng hà
loài người đang tự đào huyệt chôn mình
mơ ước sống đủ đầy lĩnh khẩu phần ăn từ lòng đất mẹ
vặt trụi thảm thực vật
của hồi môn xé lẻ
cho nhiều đàn bà góa chồng
đàn ông góa vợ
loài người qúa lứa
làm giàu không kịp kết hôn
 
Trái đất cô đơn
con người gặm hết của để dành
cả chỗ đứng của mình
những đám mây bay lên
chới với tiếng côn trùng
trái đất trở mình
lớp da non rỉ máu.
 

Mountain paradise


Cơn mơ bên dốc núi
 
Về bên núi giữa mùa mưa
sấm cười đá lở
chớp thập thò chân mây
đất thở dốc
những khoảng trống không rừng
ngầu ngầu mây đen sập xuống
 
Ngủ bên rừng mỏng manh lán lá
cùng với anh bạn người Dao
khoe có người yêu đẹp
ai đứng trước nó đều phải rụt rè
không dám chửi thề 
nhìn trộm, càng nhìn càng khép nép
 
Đường xa ngấm mệt
ngủ nhanh như mưa rừng thấm đất
trong giấc mơ
những hổ báo voi sư tử gầm lên
bên những gốc cây rừng ngọ nguậy nấm mốc
những lớp đất ngầu bọt bật tung sườn núi
bùng nhùng
xộc mùi ám khí
cô người yêu của anh bạn người Dao biến thành con khỉ
mọi người đều là khỉ và tôi
lơ lửng trong khoảng trống
không còn trời
không còn đất
không còn rừng
mọi phía trắng lạnh
tất cả bị cuốn lên
rơi xuống khoảng không vô tận
 
Giật mình tỉnh giấc
ầm ầm thác lũ quét ngang trời
đất đá lả tả rơi…

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)