Chùm thơ của tác giả Phùng Trung Tập

Thứ bảy - 08/04/2017 13:18
Cánh võng khoảng trời

Mai sau thế hệ các con đến với Trường Sơn 
sẽ hiểu được ông, cha mình một thuở
có những chuyện không chép vào chính sử
đời lính ngày thường, đời lính hành quân

Cánh võng xanh lấp lánh rừng xanh
rừng lung linh ánh lân tinh sáng bước quân hành   
một trời sao huyền thoại 
hoa lá hương rừng gió núi thức giấc xôn xao 

Đường hành quân những đêm đầy sao
dừng chân mắc võng bên khe suối
võng hai đầu dung dăng vách núi
tíu tít thân cây, trăm triệu tuổi Trường Sơn 
vịn rừng le rừng khộp rừng mai
võng rách nhiều vướng mảnh bom, mảnh pháo 
thánh thót lời ca nghiêng nghiêng thác suối
người lính ngả mình trên cánh võng màu xanh dương    
gió rẽ nhành cây trăng đứng đợi bên đường

Giữa Trường Sơn hàng trăm triệu tuổi 
mây lùa khe suối 
ảo mờ hơi sương
muôn gốc cây rừng lấp lánh ánh lân tinh
sao sao bay ngút ngàn mọi phía 
muôn cánh võng xanh hóa vô vàn vầng trăng tri kỉ  
bay lên
bay lên
lấp lánh muôn sao  

Bát ngát Trường Sơn 
hun hút đường mòn 
đoàn quân đi bập bênh thung, khe, dốc núi
chân phồng rộp nêm đầy thác suối   
chiến trường đang vẫy gọi 
vầng trăng tròn theo cánh võng hành quân

Dù muôn sau mọi thời bớt gian truân
cánh võng Trường Sơn hóa vầng trăng cổ tích 
rừng Trường Sơn còn nhớ mùa chiến dịch
cánh võng vắt ngang trời long lanh ánh sao bay
cây có còn rừng dào dạt võng giăng dây?

images?q=tbn:ANd9GcQ pt1xjghYG kKJMZ9IChpW6HyotCbshRxgGN1z5wqa Z3LqCa7Q


Hương cau vầng trăng

       Cụ bà ngồi tựa thân cau 
tóc mây lả trĩu mái đầu trắng bông  
       bấm tay lựa lóng tơ hồng 
con trai về phép, qua sông ngỏ lời 

       Cùng chung một dải cát bồi    
có cô con gái nhận lời sang sông
       cau nhà thoang thoảng hương đồng    
trầu xanh biếc cánh tơ hồng đợi mong  

       Vào mùa chiến dịch Thu - Đông 
người đi đánh giặc, người không trở về 
       cau già lừng lựng sao khuya 
bóng trăng mờ tỏ bốn bề sương loang 
   
       Bao mùa cau ngả sắc vàng 
khói hương man mác người sang, hẹn mời 
       tháng năm hẫng hụt tin vui 
người chưa về để ngậm ngùi hôm mai 

       Một già, một trẻ kề vai 
vành tang khăn trắng thắt cài thương đau  
       mẹ già, thơm thảo nàng dâu
mái chung chia sẻ nỗi đau… bế bồng   

       Hương cau lắng tận đáy lòng 
đan dày thương nhớ ngóng trông người về 
       thân cau nhòa đẫm sương khuya 
buồng cau rực ánh trăng thề cháy lên.



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)