Chùm thơ của tác giả Phan Vũ

Chủ nhật - 19/08/2018 13:08
Sự trồi sinh nỗi nhớ

                                Của Diễm Chi
 
Em ra đi không khép cửa
Cơn gió lạc vào căn phòng trống
Mây mù báo hiệu mưa khuya
Anh nhặt lá khô trên nền ẩm
Sự khát khao cồn cào nổi lên trong nín lặng
Từ lâu cái hũ nút chặt
Cho những mầm xanh khờ khạo lên men
Như một kho tàng chôn dưới đáy sâu ngôi mộ cổ
 
Mùa đông vừa khép lại
Một tê tái đơn côi trên cái ghế dựa
Và những tiếc nuối muộn
Của vết son bám ở bờ li
Như em đang còn ngồi đó
Một tiếng cười vang lên
Trong trống vắng
Căn phòng nhỏ đã quen
Đột nhiên anh không quen được trống vắng?
 
Tội nghiệp thằng bé
Không ai cùng chơi trốn tìm
Thường nó là người đi tìm
Để chẳng ai phát hiện ra chỗ trốn
Còn thằng lớn suốt đời đi trốn
Bởi không ai thương nhớ đi tìm
 
Rồi những giọt mưa đầu tiên
Rơi vào giấc ngủ chiều
Có một sự lạ trong giấc mơ vội vã
Cánh hoa khô ủ nước
Bỗng nồng hương ngây dại
Như tóc em
Như môi em
Từ đó khởi mùa xuân
Cũng từ đó trong anh trồi sinh nỗi nhớ.

 
hoa sach

Tôi vẽ

 
Tôi vẽ dòng sông không chảy
Con thuyền không bến vật vờ
Tôi chọn hình lá
Ngọn gió xoay chiều
Trơ trụi cành khô
 
Tôi vẽ bình nghiêng
Rượu đổ
Vẽ chuyến đi xa
Những dư thừa lẫn với màu hoa
Tôi vẽ chân trời mù mịt
Kẻ độc hành lạc hướng
Bơ vơ
 
Tôi vẽ thánh đường và bãi tha ma
Tượng Chúa buồn
Bia mộ buồn hơn Chúa
 
Tôi vẽ con chó chạy rông
Thằng khùng nhảy múa
Những ngôi nhà bỏ hoang
Hoài niệm một thời
Người ta hay nghịch lửa
Loạn lạc hỗn mang
 
Tôi nghĩ về không gian
Một ngổn ngang quá tải
Những người không đất đứng
Chất chồng
 
Vẽ thời gian là nỗi bàng hoàng
Trái đất lệch vòng xoay
Nghiêng ngả
Những ngày đen không người rõ mặt
 
Tôi vẽ dọc ngang
Chi chít những song hành
Câu hát đen đồng nghĩa
Với phán truyền
Tôi vẽ một lõa lồ
Không che đậy
Nguyên khổ những hình hài khao khát
Đam mê
 
Tôi vẽ những tan hoang
Rách nát
Ê chề
Tôi vẽ mặt hề
Trong những cuộc tình vô vọng
Một tôi đích thực
Tôi vẽ người yêu
Mãi mãi vô hình...

 


 
 Từ khóa: PHAN VŨ
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo